hôm nay tôi muốn viết về một chiếc ôm: chiếc ôm của những người chở nhau trên xe máy.
ý tưởng cho bài viết này đến với tôi từ nhiều năm trước nhưng chưa bao giờ tôi thực sự viết ra, bởi vì nó có phần khô khan và không lãng mạn cho một hành động (được cho là) lãng mạn. tôi viết từ trải nghiệm và quan sát của mình: thật sự thì, việc ôm một người từ đằng sau khá… mỏi. cụ thể là mỏi tay và mỏi cổ vai gáy.
với đôi cánh tay của chúng ta, trạng thái tự nhiên của nó là buông thõng xuống. khi choàng tay ra ôm người phía trước, người ngồi sau không còn ở trạng thái thoải mái nữa. họ phải dùng lực để nâng cánh tay lên, giữ nó ở đó và không có một điểm tựa nào. đôi cánh tay ấy sẽ mỏi theo thời gian, giống như việc người ta rồi sẽ mỏi nếu cầm lâu một ly nước dù rất nhẹ. rồi thì, người đó còn phải điều chỉnh vị trí ngồi, tiến sát người phía trước hơn và còn phải nghiêng đầu nữa, để tránh sự cản trở của những chiếc nón bảo hiểm cồng kềnh. hàng loạt những điều chỉnh nhỏ ẩn dưới một chiếc ôm tưởng chừng đơn giản.
tôi muốn ghi nhận những cánh tay mỏi âm thầm đó, những nỗ lực của một người vì yêu thương một người mà chấp nhận việc mình không hoàn toàn ở một tư thế thoải mái. vì tôi biết, có rất nhiều người lặng im, họ thương và họ không bao giờ kể lể.
nên tôi kể thay họ, vào một chiều thứ 7 rảnh rỗi.
nếu chúng ta đã có đủ may mắn để nhận lấy một cái ôm từ đằng sau trên chiếc xe máy, xin nhớ rằng: một cánh tay ôm là một cánh tay mỏi và điều đó không là hiển nhiên.
và bạn có thể nói: nếu em mỏi thì hãy cứ ngồi thoải mái.
chúng ta sẽ ôm nhau,
ở một nơi khác.
muốn nói gì không ? ^^