an ordinary someone

nothing fancy


March 2026
M T W T F S S
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  
  • hôm trước mình có tình cờ nghe được sound này trên tiktok (mọi người xem để hiểu bối cảnh nhé) và tự nhiên muốn trình bày chút quan điểm về nó.

    | thế thì người ta sẽ ràng buộc nhau ở cái gì? và cái trách nhiệm ở đây cụ thể là cái gì?... 

    câu hỏi về sự ràng buộc. thành thật mà nói mình vẫn thấy sợi dây giữa 2 người yêu nhau nó mong manh vô cùng. điều gì giữ 2 người ở lại với nhau và vẫn hạnh phúc? có ai phải chịu trách nhiệm cho ai về điều gì hay không? nếu chúng ta vẫn thường khẳng định mỗi người cần có trách nhiệm cho hạnh phúc và cuộc đời của chính mình.
    người ta ở bên nhau không chỉ vì mỗi trách nhiệm, cũng không vì mỗi việc người khác |đem lại| cho mình điều gì. cảm giác được yêu thương – ừ thì hạnh phúc đấy, đúng đấy nhưng chưa đủ. nếu chỉ vậy thôi thì tình yêu khuyết quá nhiều. cái thơ mộng của nó sẽ mất đi gần nửa. (nhớ câu của Hannah Arendt: tình yêu mang tính chất thần thánh).
    cần một lý do để lấp đầy khoảng khuyết đó, một cảm giác khác.
    và mình ngộ ra cảm giác này khi đi ăn một mình vào tối thứ 6 vừa rồi. một cảm giác rất hay.

    tối thứ 6, như thường lệ mình sẽ đi ăn và ra quán cafe ngồi đọc sách. tuần rồi mình ghé ngẫu nhiên một quán Izakaya ở Bùi Viện, vào quán gọi một dĩa cơm cuộn và một lon Coca, vừa ăn vừa chill ngắm phố phường. lúc đó mình biết: Châu là đứa hạnh phúc nhất trên đời.
    không có gì để phàn nàn, mình thấy may mắn và biết ơn. một cảm giác hạnh phúc (contentment, it is).
    và trong cái trạng thái hạnh phúc vô cùng đó, một cách tự nhiên trong đầu mình xuất hiện một ý nghĩ: ước gì ba mẹ mình, mấy đứa em mình, những người thân, thương của mình có thể cùng cảm nhận được cảm giác hạnh phúc này – giống như mình. có thể ở đây, ngồi hưởng thụ một bữa ăn toàn ý, không lo nghĩ.
    nếu để ý thì cảm giác này rất thường thấy, có chăng chúng ta ít khi gọi tên nó mà thôi.
    đi đến một nơi có cảnh đẹp, liền nghĩ đến người yêu, mong họ có thể ở đây cùng thấy với mình.
    nghe được một giai điệu hay là bất giác muốn gửi cho ai đó để họ cùng nghe với mình.
    quen không?
    chính cảm giác này là chất keo dính con người ta với nhau. chúng ta có nhu cầu muốn chia sẻ. chúng ta cần chia sẻ. cảm ơn vì đã nhận.
    chia sẻ là bản năng của chúng ta. con người cũng có lúc ích kỷ, cũng có lúc muốn nhận, muốn người khác đem đến cho mình một điều gì. nhưng con người cũng biết cho, cũng muốn cho và cần cho. con người đầy đặn theo một kiểu dễ thương, dù lắm lúc thương không dễ.

    thế đấy – |con người ta sẽ ràng buộc nhau ở cái gì? – mình cho rằng là ở cảm giác muốn sẻ chia những điều đẹp, những điều lành – một hấp lực tình cảm vô hình nhưng rất rất thực.

    vâng, và mình xin kết thúc việc trình bày quan điểm tại đây 😀

  • We don't read and write poetry because it's cute. We read and write poetry because we are members of the human race. And the human race is filled with passion. And medicine, law, business, engineering, these are noble pursuits and necessary to sustain life. But poetry, beauty, romance, love, these are what we stay alive for.

    To quote from Whitman,
    "O me! O life!... of the questions of these recurring; of the endless trains of the faithless... of cities filled with the foolish; what good amid these, O me, O life?"
    Answer. That you are here - that life exists, and identity; that the powerful play goes on and you may contribute a verse. That the powerful play *goes on* and you may contribute a verse. What will your verse be?


    - Dead Poets Society -

    it’s raining today and i feel a little too sentimental 😅
    movies with subtlety are good but sometimes i just need someone say it outright to my face like this.
    introduce you to a movie that young me enjoyed very much.

    may you find your verse ❤️

  • Kant và Alice in Borderland

    mình sắp đọc xong cuốn Justice rồi.
    đọc cuốn này thấy đỡ sợ Kant hơn chút. chắc là do Michael Sandel viết dễ hiểu nên mình cảm thấy như nắm được sơ bộ một vài nét trong triết lý của Kant. trước giờ nghe mệnh lệnh tuyệt đối, lý tính thuần tuý… là choáng ngợp, không dám tới gần. cuốn sách này có thể mở đường cho mình, sau này, tìm hiểu thêm về Kant.
    người ta nói Kant như ông tổ của ngành Nhân học. thật sự mình thích tư tưởng đề cao con người của ông (trong đa số các trường hợp).

    | “Hành động theo cách luôn coi nhân loại, cho dù chính bạn hay người khác, như là mục đích,
    chứ đừng bao giờ là phương tiên để đạt mục đích”.

    | “Ai đó không thể tuỳ ý sử dụng chính mình vì người đó không phải đồ vật,
    người đó không phải là tài sản sở hữu của chính anh ta”.

    đối với Immanuel Kant, đã là con người thì chúng ta xứng đáng được tôn trọng. chúng ta có nghĩa vụ phải bảo vệ mạng sống của chính mình, đồng thời cũng phải tôn trọng mạng sống của người khác. nói chung là một tư tưởng vô cùng đạo đức.
    tuy nhiên… nếu như trong trường hợp để bảo vệ mình mà phải đánh đổi sinh mạng của một người khác thì sao? phải làm sao đây? làm sao cho đúng? có thể đúng được hay không?

    không biết bạn đã từng xem phim Alice in Borderland chưa?
    tự nhiên trưa nay mình nhớ tới phim này.
    lúc xem Alice in Borderland, mình có nói chuyện với bạn mình rằng mình biết chắc chắn mình sẽ làm gì nếu như rơi vào trường hợp của Alice – bị lạc vào một xứ sở và phải chơi trò chơi sinh tồn, phải thắng để gia hạn thời gian được sống.
    mình sẽ từ chối tham gia vào “trò chơi.” không tham gia vào trò chơi là cách con người ta lấy lại quyền tự chủ của mình, không để bản thân bị biến thành một con tốt trong ván cờ của kẻ khác. mình sẽ sống yên bình 3 ngày còn lại và tới lúc hết visa thì đi, điềm tĩnh mà đi. nếu tất cả đều từ chối tham gia trò chơi thì chẳng có trò chơi nào diễn ra cả và mục đích “mua vui” cũng từ đó biến mất. (cơ bản thì cái chết trong phim cũng nhẹ nhàng nên không quá khó để lựa chọn, nếu là một kiểu cực hình thì lại là một câu chuyện khác phức tạp hơn rất nhiều).
    dù sao thì, đây cũng là cách mà mình thấy đúng đắn nhất giữ lại phẩm giá làm người. không vì sinh tồn mà bất chấp tính mạng của người khác. sống hay chết thì cũng phải thật ngầu. okela.

    câu hỏi đặt ra là: mình có đang thực hành tự do theo tư tưởng của Kant hay không?
    mình đặt ra nguyên tắc cho chính mình và tuân theo nguyên tắc đó chứ không vì tác động của bất kỳ yếu tố nào bên ngoài.
    mình tôn trọng con người, không làm tổn hại đến người khác. coi con người là mục đích chứ không phải là công cụ.
    nghe qua thì có vẻ rất ổn, rất Kant nhỉ ?
    nhưng mà… việc mình “buông xuôi”, không đấu tranh cho mạng sống của mình có đi ngược với triết lý là “con người phải có nghĩa vụ bảo về mạng sống của chính mình” của Kant hay không? mình đâu phải là tài sản sở hữu của mình, câu chuyện ngầu hay không ngầu chẳng liên quan, mình có nghĩa vụ phải sống, dù đau khổ cùng cực (?!)
    tự nhiên nghĩ tới đây thấy cấn cấn, không biết nghĩ sao.
    theo bạn thì sao ?

    Triết học thật là… rắc rối quá he :d

  • có điều gì đó đang trở lại. những viên gạch vỡ đang được nhặt lên, từng viên từng viên một, xếp thành hàng lối. một bức tường dở dang nhưng đã thấy gì đó. khung cảnh đã không còn quá hoang tàn nữa. tro tàn cũng đã bay mất rồi. chắc vậy.

    | the void has disappeared.

    hôm qua là thứ 6. mình đang muốn xây dựng một “nghi thức” (tạm gọi) vào mỗi tối thứ 6 mà mình đã muốn làm từ rất rất rất là lâu rồi nhưng chưa bao giờ thực hiện được – đó chính là đi ra một tiệm cafe, mang theo một cuốn sách và đọc cho đến khi quán đóng cửa thì đi về. này là lấy cảm hứng từ Du học sinh Mỹ – vlogger đầu tiên của Việt Nam, ai có nhớ bạn ấy không? 😄 (bạn ấy nói về việc này trong 1 vlog năm 2011 rồi mà hôm qua mới là lần đầu tiên mình làm việc đó).
    hôm qua, mình đi ăn một mình, ra quán cafe một mình, đọc sách và sống bầu không khí của một ngày thứ 6 (tiếc là không trọn vẹn vì thứ 7 vẫn phải đi làm). mình thấy yên lành tuyệt đối.
    mình gọi một dĩa cơm sườn chả ốp la thêm 1 chén canh. hưởng thụ nên là chơi lớn full-topping luôn. tiếc là trời nóng quá nên cũng hơi ảnh hưởng nhẹ tới việc tận hưởng dĩa cơm sườn. hơ hơ. ăn xong rồi mình ghé the coffee house, gọi một ly ca cao nóng – thay cho 1 ly cappu vì phải ngủ để thứ 7 dậy sớm. mình lấy ra cuốn sách, cất điện thoại vào cặp rồi đọc, cảm tưởng như thời sinh viên.
    mình đang đọc cuốn Justice – Phải trái đúng sai của Michael Sandel. cuốn này dễ đọc và đọc rất bánh cuốn nhé. có dịp mình sẽ ghi lại vài ý.
    kế hoạch là mình sẽ đọc sách trong 3 tiếng, đến 10h thì về nhưng thực tế thì mình chỉ đọc trong 1 tiếng đầu thôi T-T. nghỉ giải lao tính lướt tiktok xíu 10’ thì trượt một phát tới 45’ luôn. quãng thời gian còn lại thì mình không đọc sách nữa, mình nghe nhạc. nghe đến khi về, trên suốt quãng đường về.
    âm nhạc là một thứ gì đó. giống như rượu. nó làm người ta say. mọi người có thấy vậy không?
    đứng trước một giọng hát, con người hạ tấm khiên của mình xuống, những điều xơ cứng nhất cũng được làm mềm đi (dù chỉ trong chốc lát). và họ sến hơn. sến một cách khủng khiếp. mọi thứ như được gom lại trong một không gian nhỏ của người nghe nhạc, trong đôi tai và trong lồng ngực của họ. cảnh trí chung quanh trở nên mờ ảo. khung cảnh như siêu thực, thoát ly hiện tại. trong khoảnh khắc đó, người thấy yêu thương loài người, muốn tha thứ hết cho tất cả, muốn ôm lấy tất cả những buồn vui của cuộc đời. muốn khóc. muốn cười. đây chẳng phải là cảm giác của người say sao? tính ra thì, chúng ta không cần rượu hay chất kích thích mới say được, nhỉ.
    âm nhạc soi rọi, tình yêu xuất hiện.
    vậy nên, âm nhạc nguy hiểm cho những ai thất tình.
    vậy nên, mình đã chủ động không nghe nhạc trong một thời gian rất dài. và nghĩ lại vẫn thấy mình đã đúng.
    mình đã dừng thật lâu và hôm qua như là ngày chính thức bắt đầu lại.
    thật ra mình đã từng có một “nghi thức” khác vào mỗi thứ 6. mình đi xem phim ở Art House Saigon – nơi giới thiệu cho mình nhiều bộ phim hay. thói quen này mình duy trì suốt nhiều năm. cứ tối thứ 6 sẽ ghé qua trường Hoa Sen xem phim và ngắm người. gần như lúc nào mình cũng ở lại đến cuối buổi thảo luận, 90% là nghe. chỉ rất ít lần phát biểu. ngày đó mình mơ mộng đủ điều. hồn nhiên và vui.
    rồi mình cũng dừng lại, vì những lý do khách quan và chủ quan. mình có người yêu và Art House thì không còn hoạt động nữa.
    rồi thì bây giờ mình trở về một mình, thiết lập một thói quen mới, một nghi thức mới.
    mình hình dung cuộc đời mình đang giống như miếng bánh mì kẹp nhiều lớp, giờ mình đang đắp một lớp topping khác lên trên.
    mình thấy mình đủ đầy trở lại.
    cảm giác trống vắng đã không còn..

    p/s: mình sẽ tiếp tục xây dựng nghi thức tối thứ 6 này của mình, lần sau sẽ cố gắng đọc hơn 1 tiếng. đặt mục tiêu ít nhất là 1 tiếng rưỡi. quyết định vậy đi.

  • sau đây là chuyên mục giới thiệu những điều hay ho, đối với mình, hy vọng bạn có thể tìm được gì đó hữu ích.
    bắt đầu với một nơi gọi là Thư Hiên Dịch Trường, đây giống như một thư viện nhỏ được thành lập bởi nhà nghiên cứu Bùi Văn Nam Sơn. bạn có thể đến mượn sách ở đây và nơi này cũng hay tổ chức những buổi giao lưu, trò chuyện Triết học từ những giáo sư, nhà nghiên cứu có tiếng. mình thì chưa bao giờ đến đây, nhưng mà mình biết kênh Youtube của Thư Hiên Dịch Trường.
    mình đã đăng ký rất lâu, hơn năm rồi, nhưng mà chưa bao giờ nghe 1 clip nào tới nơi tới chốn hết.
    đợt nghỉ lễ này, nhân dịp mình cũng có ngồi lại rà soát, điều chỉnh, sắp xếp lại cuộc sống của bản thân thì mình quyết định sẽ dành thời gian sắp tới, mỗi tuần tầm 4-5 buổi ngồi HỌC tất cả những clip của Thư Hiên Dịch Trường.
    mình tự đặt đây là khoá học Triết – kéo dài khoảng 8 tuần, tự đặt thời khoá biểu và cam kết nghiêm túc với nó như một khoá học thật sự. đi làm về, cứ đến giờ sẽ lên bàn ngồi mở Youtube nghe thầy giảng và ghi chép lại.
    đương nhiên những kiến thức ở đây chỉ là để cưỡi ngựa xem hoa thôi, vì 1.5 tiếng làm sao có thể nói tường tận chi tiết được những vấn đề Triết học, nhưng hoa này cũng đáng xem lắm. xem để biết trong vườn hoa tri thức có những gì. từ đó xem mình thích thú với vấn đề gì thì tự đào sâu tìm hiểu thêm.

    clip đầu tiên hôm nay là: Hannah Arendt – Cái ác và nguồn gốc của chế độ toàn trị.

    đây là những điều mình ghi lại từ bài giảng của TS. Dương Ngọc Dũng.

    • cái ác trong các ngôn ngữ như tiếng Anh, Pháp, Đức.. là cái ác mang tính thần học, là sự xấu ác từ căn bản, bản chất không thể sửa chữa.
    • từ “ác” trong tiếng Việt mang tính tạm thời, không mang nội hàm, không mang tính thần học như “cái ác” đề cập ở trên.
    • chủ nghĩa toàn trị là trị mà không biết là bị trị. đỉnh cao của chủ nghĩa toàn trị là yêu thương người trị vị mình, hoàn toàn chấp nhận bị biến thành những con cừu.
    • chủ nghĩa toàn trị đã phá vỡ những phạm trù đã được xác lập và tư duy chính trị và những chuẩn mực đạo đức, phá vỡ tính liên tục trong lịch sử của chúng ta. nói một cách khác, chủ nghĩa toàn trị chưa từng có và không thể vãn hồi.
    • bản chất của chế độ toàn trị là hiện thực phải phục tùng sự dối trá.
    • chủ nghĩa toàn trị cực kỳ khinh bỉ các sự kiện có thật, cực kỳ khinh bỉ hiện thực. sự kiện phụ thuộc vào các chế biến của con người. khạc nhổ vào sự thật.
    • “đối tượng lý tưởng của những nhà toàn trị không phải là những tên Nazi trung thành hay những người cộng sản tận hiến, mà là những người mà ở họ sự phân biệt giữa hiện thực và tiểu thuyết, giữa đúng và sai, không còn tồn tại nữa.”
    • cần sự dũng cảm để quyết định, để trở thành một người tốt.
    • phần lớn chúng ta sợ phiền nhiễu. phần lớn chúng ta thờ ơ.
    • con người không xấu, không ác. con người tầm thường. cái ác cũng tầm thường. bất cứ ai cũng có thể là kẻ ác.
    • the banality of evil – sự tầm thường của cái ác. “evil comes from a failure to think. it defies thought for as soon as thought tries to engage itself with evil and examine the premise and principles from which it originates, it is frustrated because it finds nothing there. that’s the banality of evil.” đi tìm đến căn nguyên của cái ác lại chẳng thấy gì cả.
    • “the greatest evil perpetrated is the evil committed by nobodies, that is, by human beings who refuse to be persons.”
    • con người phải có tư duy, phải biết suy nghĩ và phân biệt, không thể chỉ biết mỗi việc chấp hành mệnh lệnh.
    • “thinking is dangerous but non-thinking is more dangerous.”
    • Hannah Arendt nói về tình yêu: tình yêu về bản chất mang tính thần thánh, phi chính trị, có sức mạnh phản đối chính trị. tình yêu không thuộc về thế giới này.
    • Hannah Arendt nói về giáo dục: “education is the point at which we decide whether we love the world enough to assume responsibility for it, and by the same token save it from that ruin which except for renewal, except for the coming of the new and the young, would be inevitable.” chúng ta có đủ yêu thế giới để nhận lãnh trách nhiệm về nó hay không, nhận lãnh trách nhiệm giáo dục để cứu thế giới này khỏi sự tàn phá, ngoại trừ sự tái tạo, sự xuất hiện của những điều mới, những người trẻ, là không thể tránh khỏi.

    tư liệu tham khảo thêm:

    • sách: Chat với Hannah Arendt – Bùi Văn Nam Sơn
    • sách: Giữa quá khứ và tương lai – Nguyễn Thị Minh
    • sách: Các khái niệm chính trị của Hannah Arendt – Nguyễn Thị Từ Huy
    • sách: The human condition
    • sách: Eichmann on Trial (1961)
    • sách: Eichmann before Jerusalem
    • có thể tìm xem phim về phiên toà Eichmann.
  • nhiều năm rồi mình mới quay lại blog của mình. và mình mở lại trang “about me”, tự đọc rồi tự thấy thú vị.
    mình của quá khứ được khắc hoạ qua vài dòng ngắn gọn.

    “lots of anxiety, insecurity, uncertainty,
    and a little positivity.

    now you see me.”

    những dòng này mình đã ghi từ rất lâu.
    ngày đó mình đậm đặc bất an, hay sợ, hay ngại những điều kỳ lạ.
    bây giờ nhìn lại, có lẽ mình đã trưởng thành một chút. chặng đường từ đó đến đây mình đã làm hoà với bản thân và hiểu hơn về bản chất của cuộc sống. bất an và bất định, ấy là định mệnh là lẽ dĩ nhiên. thấy nó vậy, không chống nó thì sống được với nó.
    duy có một điều không đổi trong những dòng trên là sự lạc quan (từ bản chất). tính ra ngày đó mình cũng có được sự nhìn nhận khá chuẩn xác về thiên hướng của mình, vẫn nghiêng về phía ánh sáng hơn là bóng tối.
    mình thấy vui vì mình vẫn giữ được điều đó. mình thích tính đó của mình..

    con người chúng ta, luôn luôn sẽ có những điều chúng ta thích về bản thân mình. cái hồn nhiên, thơ ngây, cái tính hiền lành, chân chất, cái lầm lũi bền chí, cái thiện… tất thảy đó là những viên ngọc quý. và bằng mọi giá anh phải giữ lấy những viên ngọc đó của mình. bằng mọi giá, anh phải bảo vệ nó trước thời gian, trước hoàn cảnh không như ý, trước cuộc đời đôi khi tàn nhẫn.
    tưởng tượng một ngày ta mất đi sự hồn nhiên, ngây thơ đó. một ngày không còn cái thiện lành trong con người mình. ngày đó sẽ buồn biết mấy.
    vậy nên, anh nhớ nhé.
    bằng. mọi. giá.

  • luôn là buổi sáng thứ 7.
    thời điểm mình cảm thấy yên bình và dễ chịu nhất.
    ăn sáng, thưởng thức một ly cafe sữa đá, nói chuyện phiếm với mẹ.
    rồi ngồi yên, nhìn nắng. (có nhạc nữa thì ôi thôi hoàn hảo)
    cảm giác thật quá sức, quá sức dễ chịu.
    giống như mình có thể thật sự nếm và nhìn thấy được, cái gọi là |bình yên|.
    nếu phải miêu tả thì với mình…
    bình yên mang màu trắng của mây, nhưng mờ – mờ hơn cả khói (opacity 7 :D).
    bình yên có vị ngọt thanh rất nhẹ có thể nghe được trong vòm họng và nơi lồng ngực.
    bình yên cứ là là trôi trên bề mặt, thấm trong từng hoạt động của đời sống mình.
    cả khu bếp nhà mình được nhuộm chung trong làn khói của cảm giác này.
    người mình mềm nhũn ra…
    cứ thế, ngồi đó, chẳng làm gì cả.
    ngồi với bình yên.
    chỉ vậy thôi.

  • chào bạn – người lạ : )
    vui mừng vì gặp bạn ở đây, một nơi chốn có phần riêng tư và thân mật (hơn một chút).
    cảm ơn vì đã ghé qua nhà của mình. một nơi mình đã từng viết, dù thưa thớt.
    mình sẽ tập viết lại. từ hôm nay.
    một lần nữa,
    cảm ơn bạn đã ghé thăm ❤