• dấu hiệu nhận biết một người trong lòng còn nhiều tổn thương là họ thường hay đánh giá, chỉ trích: con người – sự vật – hiện tượng, bất kể học vị, địa vị, nghề nghiệp.

    người đã hoà giải với chính mình, đã gỡ bỏ những tổn thương trong lòng mình 
    sẽ tự nhiên dịu dàng với mình 
    và từ đó, dịu dàng với người khác.

    khi thấy những người mang tổn thương, 
    nhìn họ với sự bao dung.
    nhìn họ như họ là – có nghĩa là – xuyên qua những lớp vỏ gồ ghề kia.

    phải, biết là khó lắm. chúng ta cứ cố gắng thôi. không phải để đạt được mà là để tiến về gần.

  • có một điều gì đó kỳ diệu ở âm nhạc. đến mức tôi nghĩ rằng: nó rất gần hoặc chính nó là một hình tướng tạm thời – nhưng thuần khiết – của cái mà người ta hay gọi là Chân như, hay Phật tính, hay những điều tương tự. (tôi không chắc mình nói vậy có đúng hay không?)
    khi nghe nhạc, tôi thấy trong mình dâng lên những rung động khó tả. vô vàn cảm xúc bị dồn nén bỗng ùa lên khiến tôi rưng rưng nước mắt. nhưng tôi không khóc. tôi không hề thấy buồn, tôi thấy mình muốn yêu.

    đúng vậy, khi nghe nhạc tôi thấy mình muốn yêu. một tình yêu rất thuần khiết, không dành cho một đối tượng cụ thể nào, mà dành cho sự tồn tại. (tôi lại không biết mình diễn đạt vậy có đúng không?)
    yêu, tự nhiên như nó phải thế không còn cách nào khác. như là bản năng.
    yêu, bộc phát – bao la – bao dung – vô vị lợi.
    cũng vì thế mà tôi tin rằng: bản chất của con người là yêu thương. chúng ta chưa bao giờ thiếu tình yêu, tình yêu luôn ở trong chúng ta, nó là chính chúng ta.

    tôi chưa thấy cảm giác này ở những môn nghệ thuật khác.
    khi xem một bộ phim hay, một bộ phim chạm sâu vào tâm hồn tôi, tôi sẽ có cảm giác muốn trở thành một người tốt hơn. nhưng mà yêu – thì chỉ có những bản nhạc.

    nếu để tả bằng hình ảnh thì những giai điệu như kéo tôi ra, đến một vùng không gian khác mà ở đó có rất ít khái niệm hoặc hầu như không, ở đó không có thời gian hay vật chất, không có đúng-sai, thiện-ác, và hoàn toàn vắng bóng cái tôi. tôi không chắc ở đó có không khí nữa. mọi thứ bồng bềnh, lênh đênh, lơ đãng, con người trở nên thánh thiện. tôi trở nên thánh thiện. tôi muốn ôm cuộc sống vào lòng.

    thế đấy, bạn có hiểu ý tôi không?
    đây có phải là cái mà người hay nói về cái siêu việt, cái vượt ra khỏi cái tôi.

    âm nhạc cho ta điều đó, chỉ bằng vài thanh âm,
    tuyệt vời làm sao, phải không?

    mời bạn nghe 1 bản của Joe Hisaishi – A Town With An Ocean View.
    happy Sunday to you all ~~
    I am so happy right now : )

  • thời gian. một thứ chưa bao giờ ngưng tồn tại trong đời sống này. nó luôn ở đó. nó đã ở đó khi tôi sinh ra và vẫn sẽ ở đó khi tôi chết đi. một điều gì như là hiển nhiên.
    nhưng đối với tôi, trong một thời gian dài thời gian thật xa lạ. là do tôi đã sống hời hợt? hay là vì đối tượng này mang một sức mạnh quá lớn đến nỗi tôi sợ không dám nhìn thẳng?
    mãi đến gần đây tôi mới bắt đầu nhìn thời gian nhiều hơn và thấy được một vài hình hài của bạn. hôm nay tôi viết ra đây những điều tôi quan sát được và tôi sẽ bổ sung khi có những khám phá mới.

    mới đây thôi, trong tuần này tôi đột ngột nhìn thấy sức nặng của thời gian, một lực tác động mạnh mẽ lên đời sống người. tôi thấy chúng ta như bị xô đẩy bởi nó, nếu xuôi theo chiều của ngày tháng thì nó là một lực đẩy tới, nếu xét trong giới hạn của 24 giờ thì nó là một lực ép lại. nhanh nhanh lên thôi, đã đến giờ đóng cổng, đã đến giờ chấm công, chuông giờ trưa đã điểm, thời khắc bắt đầu lại công việc buổi chiều đã tới, phải nhanh chân lên em ơi, đến lúc cần nộp cái này, trình bày cái kia. thật hối hả. con người cứ bị đẩy tới, chới với chông chênh làm sao. trong làn xe ấy, em cũng đã hoà mình. em cũng vội vàng. trời đã sắp về đêm, bỗng dưng em thấy mình trôi dạt nhưng chưa có giờ khắc nào cho chính mình, em cũng cần chăm lo cho mình nữa. ngày của em ở đâu? em tự hỏi. mình đã vội vàng để đi đâu? mình đã làm gì? hai đầu sáng đêm ép chặt em, đôi khi khó thở. chúng ta như đang ở trong một chiếc lồng lớn, bị thời gian xô đẩy và xô đẩy lẫn nhau. gần như không ai tồn tại mà không bị tác động, có hầu như rất ít ngoại lệ.
    (to be continued)

  • thời gian bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn trước mắt một người qua tuổi 30.

    bắt gặp một video thú vị về thời gian khi mình search trên Youtube.
    video không nhất thiết phản ánh niềm tin của tác giả blog : )

  • tối nay trong lúc mở tập chuẩn bị viết lại vài điều biết ơn cuối ngày thì mình thấy trang này. chằng nhớ đã ghi vào lúc nào, một ngày nào đó của năm ngoái.
    thấy tấm hình này cũng có chút liên quan đến bài vừa rồi.
    mình thật sự có vấn đề với việc bản thân lướt điện thoại một cách vô thức nhỉ. nó với mình giống như một căn bệnh kinh niên vậy.
    rồi mình ghi ra đây mách nước cho mình những việc có thể làm khi rảnh, xong rồi cất cuốn vở đi và quên mất.
    là giải pháp dữ chưa..🙄

  • càng ngày tôi càng nhận thức về sự cần thiết của việc có một nguồn làm kim chỉ nam trong cuộc sống của chúng ta, hay chí ít là của tôi.
    có thể là một vị thầy với những bài giảng của họ, hoặc là những cuốn sách, hay một nơi mà ở đó người ta viết những điều cao thượng đẹp đẽ – cái đẹp con người ta ít khi có thể chạm tới nhưng biết rằng trong sâu thẳm mình luôn luôn tồn tại đâu đó một giống mầm của nó.

    nguồn này dùng để cân bằng lại với tiktok. thật sự tôi có cảm tưởng tinh thần của mình sẽ ngày càng mục ruỗng nếu cứ tiếp tục lướt tiktok trong vô thức, như một thói quen có hại, thu nạp vào đầu quá nhiều những điều tầm thường, rỗng ruột, những nội dung mỳ ăn liền vô bổ, hay tệ hơn là độc hại. tôi biết cũng có mặt kia của đồng xu nhưng hiện tại đang trưng ra trước mắt tôi những thứ quá chán chường. lượng kiến thức mà tôi học được (nếu có) khi ở trên tiktok 1 giờ có thể dễ dàng hấp thụ được với 15′ đọc sách, tôi đoan chắc là như thế. từ ngày dùng tiktok khả năng tập trung của tôi đã bị giảm sút nghiêm trọng, và một clip tầm 5′ đã khiến tôi thấy dài ?! tôi vội lướt xuống, nhưng mà để đi đâu, để tìm gì, để học gì… không có một khái niệm gì cả. những lúc đó tôi thấy mình thật ít giống người, tôi như một cái máy bị thao túng từ trung ương, từ một đội ngũ bí mật cố gắng tìm mọi cách để giữ tôi trong trạng thái đó, càng lâu càng tốt.

    tôi có một công việc, và tôi nghĩ rằng tương lai gần công việc của tôi cần đến tiktok. mọi người ở đó, tôi muốn bán hàng nên tôi phải ở nơi đông người để người ta có thể nhìn thấy. giả sử nếu tôi làm giáo viên chẳng hạn, thì tôi chắc chắn sẽ chẳng ngần ngại mà xoá cái app này ngay lập tức.

    vì không xoá được nên tôi mới nói về nguồn cân bằng lại là như thế.

    cố gắng mỗi ngày dành ra từ 30′ đến 1 tiếng để đọc sách. tôi hay hình dung việc đọc giống như việc mình được nghe giảng ở cự ly gần từ một bậc uyên bác những tinh tuý mà họ đã chắt lọc được trong chiều dài đời họ và qua nhiều tháng hay năm đã cẩn thận lựa chọn, sắp xếp câu chữ, ý tưởng viết ra thành một cuốn sách hoàn chỉnh dày tầm vài trăm trang. bao nhiêu là giá trị. giống như anh được đi học ở Harvard với những giáo sư tầm cỡ và học phí chỉ bằng vài ly cafe. tuyệt vời đến như thế. vậy mà tôi vẫn cứ thường hay vắng mặt.

    tôi biết tôi chưa bao giờ một đứa học trò mẫu mực. nhưng tôi bảo đảm mình là đứa biết phân định điều gì là đúng, điều gì là tốt đẹp và trong ít những khoảnh khắc thăng hoa về tinh thần của mình, đứa học trò đó sẽ cố gắng xoay mình theo hướng của những điều mà người ta hay nói là Chân-Thiện-Mỹ, là lý tưởng và theo đó bước đi vài bước. cho đến khi nó bị những nhiễu loạn khác lôi kéo lệch khỏi con đường, và tiếp tục lặp lại quá trình xoay mình đó.

    hôm nay tôi đọc cuốn tàn ngày để lại của tác giả Kazuo Ishiguro – một cuốn sách tôi mua ngẫu nhiên khi dạo shopee. nhân vật chính trong câu chuyện là một quản gia và cho đến đoạn tôi đang đọc thì dường như chủ đề yêu thích của ông là phẩm cách. trùng hợp cũng là chủ đề mà tôi dễ cảm thấy rung động. tôi đọc và có sự ngưỡng mộ cho những người có phẩm cách. tôi cũng muốn mình như thế. một cảm cảm tưởng hướng thiện như thế này thường chỉ nảy mầm lên từ sách vở hay những bài podcast giá trị mà thôi. tiktok thì… tôi không tìm thấy.

    thế nhé, nguồn kim chỉ nam của tôi mà tôi cố gắng duy trì để cân bằng lại với bộ máy trung ương là 30′ – 1 giờ đọc sách mỗi ngày. hy vọng bạn cũng có một nguồn tương tự cho bản thân.

    bài hôm nay nghe thật nghiêm trọng vì danh xưng tôi nhỉ.
    nghe vậy thôi chứ cũng bình thường ah 😀

  • đọc sách lại thôi nhỉ.
    dưỡng da lại nữa. da sần sùi khủng khiếp.
    rồi còn tập thể dục, phải get in shape chứ cứ muốn để như vậy hoài sao?
    ngồi thiền nữa chứ.
    nghe waking up, nghe podcast chất lượng. nạp những thứ chất lượng vào đầu. đầu vào tốt thì đầu ra mới có gì đó gọi là tạm được.
    bỏ bớt tiêu thụ nội dung vô bổ.
    tạo tác. làm ra cái gì đó. nội dung, bất cứ điều gì.
    xem phim chất lượng.
    tập đàn.
    lo cho izle.
    phụ mẹ làm việc.
    đứng trên mặt đất.
    sống nhiều hơn trong chánh niệm.
    quay về quỹ đạo nào.
    cố gắng nào Châu.
    vì mình muốn giỏi mà!

  • dạo này mình không ổn.

    nghĩ muốn đi ra tiệm bánh mì. hít chút mùi bánh nướng, ăn một lát bánh mì nướng phết mật ong, uống một ly sữa nóng. tại sao nước mình ít có chỗ bán 2 món này nhỉ? nhất là sữa nóng.

    mình cần mấy điều nhỏ nhỏ dễ chịu.

    mình cần một người bạn.