(tập viết – truyện ngắn #2)
Hoàng rời quán cà phê với một tâm trạng kỳ lạ. Cái kỳ lạ đó dần chuyển thành một cơn ấm ức, một sự tức giận. Không một tiếng nói nào trên suốt đoạn đường về nhà, thằng em ngồi sau cũng chìm trong suy tư riêng của nó. Không ai phát hiện ra điều gì khác thường, không ai biết nội tâm của anh chàng có mái đầu xoăn tít đã bị xáo trộn ghê gớm.
Hoàng cho chạy lại trong đầu đoạn câu chuyện vừa diễn ra cách đây năm phút. Người nhân viên mang ra tờ hoá đơn tính tiền: tổng 102 nghìn cho hai ly latte và hai chiếc khăn giấy.
“Bạn ơi, mình chỉ xài một khăn,” thằng Việt lên tiếng sau khi kiểm tra tờ hoá đơn.
Cậu nhân viên nhanh chóng đảo mắt kiểm tra lại tình trạng hai chiếc khăn giấy trên bàn. Quả thật, một chiếc vẫn còn nguyên bao bì nằm nấp sau ly cà phê đã uống cạn.
“Dạ, em xin lỗi em không kiểm tra kỹ. Hoá đơn đã lỡ xuất rồi không sửa lại được. Anh thông cảm giúp em.”
Một nhịp im lặng giữa ba người. Việt nhìn Hoàng như muốn nói “giờ tính sao?” Gần đó là một đôi mắt đang nhìn hai người khẩn khoản. Tờ hoá đơn trên tay đang chờ được giải quyết, sự im lặng bắt đầu cựa quậy. Cậu em trai mở miệng toan nói gì đó thì Hoàng đã nhanh chóng chạm tay nó, đá mắt ra hiệu “thôi kệ đi” rồi rút ví trả đúng số tiền ghi trên hoá đơn. Hai anh em ra về.
Chuyện chỉ có như thế, diễn ra rất nhanh chóng. Có một sai sót nhỏ trong việc kiểm tra số lượng khăn giấy. Hai vị khách cũng đã chấp nhận thanh toán nhiều hơn giá trị dịch vụ mình sử dụng một ngàn đồng. Họ không gây căng thẳng, không hỏi han gì thêm. Họ là những khách hàng cư xử lịch sự và cảm thông trước những nhân viên phục vụ bình thường.
Hoàng, vốn là người lịch thiệp và biết lý lẽ, trong thời điểm quyết định đã cân nhắc con số một ngàn và cho rằng nó không đáng để truy hỏi. Một ngàn là con số mà người ta có thể bỏ qua, thậm chí là nên bỏ qua. Nếu cãi cọ chỉ vì một ngàn đồng thì chẳng phải là quá nhỏ nhen sao. Dẫu gì, rộng lượng vẫn tốt hơn. Cậu tin là mình đã đúng. Nhưng niềm tin đó èo uột yếu ớt, và nó đã bốc hơi trước khi cậu kịp ra tới bãi xe. Đã có một vết rạn trong nội tâm cậu khi phát hiện lỗi sai trong hoá đơn. Vết đó lớn dần thành một vệt đứt gãy khi người ta mong cậu thông cảm, và đến khi cậu “thôi kệ” rồi trả tiền thì nó đã trở thành một hố sâu. Từ cái hố ấy, biết bao cảm giác bủa vây lấy cậu. Tại sao mình lại phải chịu thiệt trong khi họ là người sai? Hoá đơn không sửa được thì họ phải bỏ tiền túi ra mà đền chứ. Một ngàn thôi mà! Mình nhanh nhảu quá làm gì? Đáng lẽ mình nên để cho thằng Việt nói ra cái ý của nó, thế mà mình đã ngăn nó lại. Mình thắc mắc thằng Việt sẽ nói gì. Tính nó bộc trực hơn mình, chắc nó sẽ làm cho ra lẽ. Nó sẽ kiên quyết đến cùng để đòi hỏi một điều đúng được thực hiện, dù có mất thời gian. Là mình. Mình đã tước đi quyền được lên tiếng của nó. Cũng là mình, đã tước đi quyền được sửa sai của người nhân viên kia. Nhưng anh chàng đó cũng thật kỳ. Sao có thể dừng lại ở câu “mong anh thông cảm” được chứ, đáng lẽ phải nói “em xin lỗi, em sẽ chịu phần tính sai.” Mà biết đâu, nếu không có cái nháy mắt “thôi kệ đi” của mình thì có thể cậu ấy đã có thêm thời gian để nhận trách nhiệm. Ba tiếng “thôi kệ đi” tai hại đã ngăn cản mọi thứ. “Thôi kệ đi” ám ảnh Hoàng trên suốt quãng đường về.
Hoàng ngồi trong góc phòng nhìn tờ hoá đơn hằn những nếp gấp tư, chăm chú như thể đang nghiên cứu một tài liệu quan trọng. Cả nhà đã tắt đèn đi ngủ, chuyện trong quán đã trôi qua gần nửa ngày, thằng Việt ngon giấc trên chiếc giường đơn bên cạnh, có duy nhất Hoàng vẫn còn canh cánh. Lòng cậu nung nấu một kế hoạch “sửa sai”. Cậu quyết định ngày mai sẽ quay lại quán, làm những điều mình nên làm nhưng đã không làm. Cậu mang tinh thần đó vào giấc ngủ, mong cho trời sáng thật nhanh.
Sáng hôm sau, Hoàng thức dậy không cần báo thức, người tỉnh táo lạ kỳ. Trời nhiều sương mù và se lạnh. Không thấy ba mẹ đâu, chắc đã đi đâu từ sớm rồi. Mặc kệ, điều Hoàng quan tâm nhất bây giờ là quay lại quán cà phê. Cậu thay bộ quần áo chỉnh tề rồi ra khỏi nhà. Đường phố vắng vẻ hơn thường ngày; có lẽ là Chủ nhật nên người ta ngủ nướng. Hoàng đã soạn sẵn trong đầu một kế hoạch, một kế hoạch đơn giản: đến quán gọi một ly nước, uống xong, gọi tính tiền và chờ đợi một phép tính sai như ngày hôm qua. Nhưng hôm nay cậu sẽ hành động hoàn toàn khác, cậu sẽ không nhượng bộ và sẽ kiên quyết bắt người phục vụ phải nhận trách nhiệm cho lỗi sai. Đây là một vấn đề nguyên tắc! “Một vấn đề nguyên tắc!” Hoàng tự nhủ.
Bước vào quán cà phê, Hoàng đánh mắt một vòng hòng tìm người nhân viên cũ. Đâu rồi nhỉ? Kế hoạch sẽ là hoàn hảo nếu cảnh này được tái hiện với đúng người nhân viên đó. Vẫn chưa thấy đâu. Thôi mình phải tìm một chỗ ngồi đi đã. Hoàng ngồi xuống một bàn trống gần cửa sổ. Sương đã tan, vệt nắng chiếu vào lọ hoa bi trắng đặt trên chiếc bàn nơi cậu ngồi. Ly cà phê nóng toả ra một làn khói dễ chịu. Nhưng tất cả những điều này không làm cậu để ý. Cậu đến đây không phải để thưởng thức mà để: chỉnh một lỗi sai. Cậu nhâm nhi ly cà phê trong 45 phút, khoảng thời gian cậu đánh giá là vừa đủ để không khiến việc này trông như một màn kịch. Chiếc khăn giấy vẫn nằm yên như cũ. Từ nãy đến giờ vẫn không thấy cậu nhân viên cũ đâu, Hoàng kết luận hôm nay cậu ta nghỉ và đã từ bỏ sự hoàn hảo của kế hoạch.
Hoàng ra dấu gọi tính tiền. Hôm nay còn tệ hơn hôm trước, mọi người cứ đứng ngơ ra khó hiểu. Cậu gọi đến lần thứ ba rồi mới có người phản hồi. Lần này mang hoá đơn ra là một cô bé nhân viên.
Hoàng nhận lấy tờ hoá đơn. “Khăn giấy – Số lượng: 1 – Đơn giá: 1,000 VNĐ”
Dòng chữ đập ngay vào mắt cậu rõ như giọt mực bật trên tấm vải trắng. Thế đấy. Thật hết nói nổi! Sao người ta cứ sai sót mãi thôi. Cô bé này cũng chẳng khá hơn anh chàng hôm qua. Một việc cơ bản là phải kiểm tra trước khi tính tiền mà không ai làm được! Hoàng nổi giận, mà quên mất là chính bản thân mình cũng đã “chờ đợi một phép tính sai.” Hoàng quát lên với cô bé. Hàng loạt từ ngữ kỳ lạ tuôn ra đến cậu cũng không hiểu nổi. Rất nhanh, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Có cái gì đã trượt ra khỏi dự định của cậu. Đáng lẽ chỉ cần điềm tĩnh nói chuyện rõ ràng cho người làm lỗi biết cái sai và sửa thì cậu lại quát tháo và làm ầm ĩ lên. Có thời điểm cậu đã nắm lấy cổ áo của cô nhân viên phục vụ. Một hành động bạo lực! Chính cậu cũng ý thức được điều đó và bỗng thấy giật mình hoảng sợ.
Và chính cảm giác hoảng sợ kia đã kéo cậu ra khỏi cơn mộng mị.
“Ôi, là mơ thôi sao?”
Cậu ngồi thừ trên giường, lấy lại bình tĩnh. Nhịp tim bắt đầu điều hoà trở lại. Đồng hồ chỉ 11:27 phút, hoá ra cậu đã ngủ tới tận trưa.
Ăn cơm trưa xong, Hoàng đánh xe ra ngoài quán cà phê và lần này là thật. Cậu đã tới nơi nhưng không vào mà lướt qua luôn. Cậu đi như thế thêm hai vòng nữa. Bỗng dưng cậu thấy phân vân. Cái cảm giác ám ảnh cậu ngày hôm qua đến lúc này đã dịu lại đáng kể. Cậu không còn thấy sôi sục hay quá ấm ức. Hố sâu đã quay ngược lại thành vết rạn. Cậu bắt đầu tự hỏi mình có cần phải vào lại quán đó không, mà nếu vào thì cũng chưa chắc mình sẽ gặp lại tình huống cũ. Cậu thương lượng với bản thân. Năm mươi ngàn cho một ly cà phê cũng không ngon lắm. Tự nhiên cậu cảm thấy phí tiền. “Thôi, mình bỏ quán này đi là được. Từ giờ không quay trở lại nữa.” Cậu ra quyết định sau khi đã chạy đến vòng thứ năm. Ký ức hôm qua nằm im ngay ngắn, không ai đào xới thêm, không có “sửa sai,” cũng chẳng có trật tự nào cần phải được lập lại.
Một cơn gió thổi qua mái đầu xoăn, cậu cảm thấy mát mẻ và dễ chịu.
Hoà vào dòng người ngược xuôi chiều Chủ nhật, cậu ghé thẳng một quán bên đường rồi gọi một ly cà phê sữa mang đi.
