• (tập viết – truyện ngắn #2)

    Hoàng rời quán cà phê với một tâm trạng kỳ lạ. Cái kỳ lạ đó dần chuyển thành một cơn ấm ức, một sự tức giận. Không một tiếng nói nào trên suốt đoạn đường về nhà, thằng em ngồi sau cũng chìm trong suy tư riêng của nó. Không ai phát hiện ra điều gì khác thường, không ai biết nội tâm của anh chàng có mái đầu xoăn tít đã bị xáo trộn ghê gớm.

    Hoàng cho chạy lại trong đầu đoạn câu chuyện vừa diễn ra cách đây năm phút. Người nhân viên mang ra tờ hoá đơn tính tiền: tổng 102 nghìn cho hai ly latte và hai chiếc khăn giấy.
    “Bạn ơi, mình chỉ xài một khăn,” thằng Việt lên tiếng sau khi kiểm tra tờ hoá đơn. 
    Cậu nhân viên nhanh chóng đảo mắt kiểm tra lại tình trạng hai chiếc khăn giấy trên bàn. Quả thật, một chiếc vẫn còn nguyên bao bì nằm nấp sau ly cà phê đã uống cạn.
    “Dạ, em xin lỗi em không kiểm tra kỹ. Hoá đơn đã lỡ xuất rồi không sửa lại được. Anh thông cảm giúp em.”
    Một nhịp im lặng giữa ba người. Việt nhìn Hoàng như muốn nói “giờ tính sao?” Gần đó là một đôi mắt đang nhìn hai người khẩn khoản. Tờ hoá đơn trên tay đang chờ được giải quyết, sự im lặng bắt đầu cựa quậy. Cậu em trai mở miệng toan nói gì đó thì Hoàng đã nhanh chóng chạm tay nó, đá mắt ra hiệu “thôi kệ đi” rồi rút ví trả đúng số tiền ghi trên hoá đơn. Hai anh em ra về.

    Chuyện chỉ có như thế, diễn ra rất nhanh chóng. Có một sai sót nhỏ trong việc kiểm tra số lượng khăn giấy. Hai vị khách cũng đã chấp nhận thanh toán nhiều hơn giá trị dịch vụ mình sử dụng một ngàn đồng. Họ không gây căng thẳng, không hỏi han gì thêm. Họ là những khách hàng cư xử lịch sự và cảm thông trước những nhân viên phục vụ bình thường.

    Hoàng, vốn là người lịch thiệp và biết lý lẽ, trong thời điểm quyết định đã cân nhắc con số một ngàn và cho rằng nó không đáng để truy hỏi. Một ngàn là con số mà người ta có thể bỏ qua, thậm chí là nên bỏ qua. Nếu cãi cọ chỉ vì một ngàn đồng thì chẳng phải là quá nhỏ nhen sao. Dẫu gì, rộng lượng vẫn tốt hơn. Cậu tin là mình đã đúng. Nhưng niềm tin đó èo uột yếu ớt, và nó đã bốc hơi trước khi cậu kịp ra tới bãi xe. Đã có một vết rạn trong nội tâm cậu khi phát hiện lỗi sai trong hoá đơn. Vết đó lớn dần thành một vệt đứt gãy khi người ta mong cậu thông cảm, và đến khi cậu “thôi kệ” rồi trả tiền thì nó đã trở thành một hố sâu. Từ cái hố ấy, biết bao cảm giác bủa vây lấy cậu. Tại sao mình lại phải chịu thiệt trong khi họ là người sai? Hoá đơn không sửa được thì họ phải bỏ tiền túi ra mà đền chứ. Một ngàn thôi mà! Mình nhanh nhảu quá làm gì? Đáng lẽ mình nên để cho thằng Việt nói ra cái ý của nó, thế mà mình đã ngăn nó lại. Mình thắc mắc thằng Việt sẽ nói gì. Tính nó bộc trực hơn mình, chắc nó sẽ làm cho ra lẽ. Nó sẽ kiên quyết đến cùng để đòi hỏi một điều đúng được thực hiện, dù có mất thời gian. Là mình. Mình đã tước đi quyền được lên tiếng của nó. Cũng là mình, đã tước đi quyền được sửa sai của người nhân viên kia. Nhưng anh chàng đó cũng thật kỳ. Sao có thể dừng lại ở câu “mong anh thông cảm” được chứ, đáng lẽ phải nói “em xin lỗi, em sẽ chịu phần tính sai.” Mà biết đâu, nếu không có cái nháy mắt “thôi kệ đi” của mình thì có thể cậu ấy đã có thêm thời gian để nhận trách nhiệm. Ba tiếng “thôi kệ đi” tai hại đã ngăn cản mọi thứ. “Thôi kệ đi” ám ảnh Hoàng trên suốt quãng đường về.

    Hoàng ngồi trong góc phòng nhìn tờ hoá đơn hằn những nếp gấp tư, chăm chú như thể đang nghiên cứu một tài liệu quan trọng. Cả nhà đã tắt đèn đi ngủ, chuyện trong quán đã trôi qua gần nửa ngày, thằng Việt ngon giấc trên chiếc giường đơn bên cạnh, có duy nhất Hoàng vẫn còn canh cánh. Lòng cậu nung nấu một kế hoạch “sửa sai”. Cậu quyết định ngày mai sẽ quay lại quán, làm những điều mình nên làm nhưng đã không làm. Cậu mang tinh thần đó vào giấc ngủ, mong cho trời sáng thật nhanh.

    Sáng hôm sau, Hoàng thức dậy không cần báo thức, người tỉnh táo lạ kỳ. Trời nhiều sương mù và se lạnh. Không thấy ba mẹ đâu, chắc đã đi đâu từ sớm rồi. Mặc kệ, điều Hoàng quan tâm nhất bây giờ là quay lại quán cà phê. Cậu thay bộ quần áo chỉnh tề rồi ra khỏi nhà. Đường phố vắng vẻ hơn thường ngày; có lẽ là Chủ nhật nên người ta ngủ nướng. Hoàng đã soạn sẵn trong đầu một kế hoạch, một kế hoạch đơn giản: đến quán gọi một ly nước, uống xong, gọi tính tiền và chờ đợi một phép tính sai như ngày hôm qua. Nhưng hôm nay cậu sẽ hành động hoàn toàn khác, cậu sẽ không nhượng bộ và sẽ kiên quyết bắt người phục vụ phải nhận trách nhiệm cho lỗi sai. Đây là một vấn đề nguyên tắc! “Một vấn đề nguyên tắc!” Hoàng tự nhủ.

    Bước vào quán cà phê, Hoàng đánh mắt một vòng hòng tìm người nhân viên cũ. Đâu rồi nhỉ? Kế hoạch sẽ là hoàn hảo nếu cảnh này được tái hiện với đúng người nhân viên đó. Vẫn chưa thấy đâu. Thôi mình phải tìm một chỗ ngồi đi đã. Hoàng ngồi xuống một bàn trống gần cửa sổ. Sương đã tan, vệt nắng chiếu vào lọ hoa bi trắng đặt trên chiếc bàn nơi cậu ngồi. Ly cà phê nóng toả ra một làn khói dễ chịu. Nhưng tất cả những điều này không làm cậu để ý. Cậu đến đây không phải để thưởng thức mà để: chỉnh một lỗi sai. Cậu nhâm nhi ly cà phê trong 45 phút, khoảng thời gian cậu đánh giá là vừa đủ để không khiến việc này trông như một màn kịch. Chiếc khăn giấy vẫn nằm yên như cũ. Từ nãy đến giờ vẫn không thấy cậu nhân viên cũ đâu, Hoàng kết luận hôm nay cậu ta nghỉ và đã từ bỏ sự hoàn hảo của kế hoạch.
    Hoàng ra dấu gọi tính tiền. Hôm nay còn tệ hơn hôm trước, mọi người cứ đứng ngơ ra khó hiểu. Cậu gọi đến lần thứ ba rồi mới có người phản hồi. Lần này mang hoá đơn ra là một cô bé nhân viên. 
    Hoàng nhận lấy tờ hoá đơn. “Khăn giấy – Số lượng: 1 – Đơn giá: 1,000 VNĐ”
    Dòng chữ đập ngay vào mắt cậu rõ như giọt mực bật trên tấm vải trắng. Thế đấy. Thật hết nói nổi! Sao người ta cứ sai sót mãi thôi. Cô bé này cũng chẳng khá hơn anh chàng hôm qua. Một việc cơ bản là phải kiểm tra trước khi tính tiền mà không ai làm được! Hoàng nổi giận, mà quên mất là chính bản thân mình cũng đã “chờ đợi một phép tính sai.” Hoàng quát lên với cô bé. Hàng loạt từ ngữ kỳ lạ tuôn ra đến cậu cũng không hiểu nổi. Rất nhanh, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Có cái gì đã trượt ra khỏi dự định của cậu. Đáng lẽ chỉ cần điềm tĩnh nói chuyện rõ ràng cho người làm lỗi biết cái sai và sửa thì cậu lại quát tháo và làm ầm ĩ lên. Có thời điểm cậu đã nắm lấy cổ áo của cô nhân viên phục vụ. Một hành động bạo lực! Chính cậu cũng ý thức được điều đó và bỗng thấy giật mình hoảng sợ. 

    Và chính cảm giác hoảng sợ kia đã kéo cậu ra khỏi cơn mộng mị. 
    “Ôi, là mơ thôi sao?”
    Cậu ngồi thừ trên giường, lấy lại bình tĩnh. Nhịp tim bắt đầu điều hoà trở lại. Đồng hồ chỉ 11:27 phút, hoá ra cậu đã ngủ tới tận trưa.

    Ăn cơm trưa xong, Hoàng đánh xe ra ngoài quán cà phê và lần này là thật. Cậu đã tới nơi nhưng không vào mà lướt qua luôn. Cậu đi như thế thêm hai vòng nữa. Bỗng dưng cậu thấy phân vân. Cái cảm giác ám ảnh cậu ngày hôm qua đến lúc này đã dịu lại đáng kể. Cậu không còn thấy sôi sục hay quá ấm ức. Hố sâu đã quay ngược lại thành vết rạn. Cậu bắt đầu tự hỏi mình có cần phải vào lại quán đó không, mà nếu vào thì cũng chưa chắc mình sẽ gặp lại tình huống cũ. Cậu thương lượng với bản thân. Năm mươi ngàn cho một ly cà phê cũng không ngon lắm. Tự nhiên cậu cảm thấy phí tiền. “Thôi, mình bỏ quán này đi là được. Từ giờ không quay trở lại nữa.” Cậu ra quyết định sau khi đã chạy đến vòng thứ năm. Ký ức hôm qua nằm im ngay ngắn, không ai đào xới thêm, không có “sửa sai,” cũng chẳng có trật tự nào cần phải được lập lại.

    Một cơn gió thổi qua mái đầu xoăn, cậu cảm thấy mát mẻ và dễ chịu.

    Hoà vào dòng người ngược xuôi chiều Chủ nhật, cậu ghé thẳng một quán bên đường rồi gọi một ly cà phê sữa mang đi.

  • (tập viết – truyện ngắn #1)

    Cậu thường ước gì nhà mình ở gần công viên. Như vậy cậu có thể ra đó đi bộ mà không phải vào phòng tập, một nơi vừa tốn kém lại vừa nhàm chán: không gió trời, không cây xanh, không người qua lại, mọi thứ đứng yên (kể cả thời gian), vật duy nhất chuyển động là tấm thảm được gắn vào máy. Thêm nữa, phòng tập không cho cậu được sự riêng tư. Một lần nọ chú giữ xe đã bắt chuyện với cậu, chỉ vài ba câu xã giao thôi, nhưng sự kiện đó đã đặt ra cho cậu vấn đề nan giải, đó là: hôm nay mình có cần phải giao tiếp bằng mắt với chú ấy hay không? Cậu mong muốn được đến và đi trong im lặng, thế nên chuyện này làm cậu phiền lòng ghê gớm. Ở công viên, tưởng là nơi công cộng nhưng thật ra lại vô cùng riêng tư, chẳng ai nhìn cậu, và dù có chào hỏi cũng chưa chắc sẽ gặp lại nhau ngày mai. 

    Tiếc thay, nơi cậu ở không có một cái công viên nào, cái gần nhất cũng cách gần 1 tiếng rưỡi chạy xe. “Thôi được, không cần công viên. Mình có thể đi bộ trên vỉa hè,” cậu quyết định – “ngắm phố phường cũng thú vị chứ sao.”

    Và cậu thi hành cái quyết định đó một cách nhanh chóng.

    Sau một tháng tận dụng việc đi bộ trên vỉa hè như một bài tập thể chất, cậu đã phát triển được vài kỹ năng và như giới trẻ thường nói là “đã nắm được insight.” Điều vẫn xảy ra khi chúng ta thực hành việc gì đó lâu dài.

    Đầu tiên phải nói tới khả năng giữ thăng bằng. Vỉa hè chưa bao giờ là một con đường thẳng tắp (ít nhất là trong khu của cậu), có (nhiều) lúc cậu cần phải nghiêng bên này, lách bên kia để né, khi thì là những chiếc xe máy đậu trước một cửa hàng, lúc thì là mấy bộ bàn ghế của một tiệm ăn. Và trong trường hợp vỉa hè chỉ rộng 1m thì cậu phải nhường, phải bước xuống lòng đường, nhưng cần khéo léo không ra quá xa và nhảy lên ngay khi có chỗ đặng không va chạm với những phương tiện đang băng băng trên đường. Kỹ năng này được bồi dưỡng một cách tự nhiên chỉ sau 3 ngày.

    Thứ đến nữa là khả năng quan sát. Cậu phát hiện mình chú ý nhìn hơn khi đi trên vỉa hè. Thật kỳ lạ là con đường lát đá hoa nhưng hiếm khi bằng phẳng. Chỗ này thiếu vài ba mảng đá, chỗ kia lại dư dả mà xô vào nhau, thành ra cứ đi được một đoạn là lại thấy một ô trũng nước, rồi một đoạn khác là một ụ nhô lên, và còn có cả những bãi hữu cơ từ những con (vật) có chủ hay vô chủ vẫn cứ lâu lâu nằm rải rác trên vỉa hè. Với những điều kiện này, nếu không để ý nhìn đường là người ta có thể dính vấp như chơi, nhưng cậu thì chưa bao giờ gặp vấn đề gì cả. Óc quan sát của cậu đã được mài bén như dao.

    Nói chung, những “thử thách” có thể đối mặt khi đi trên vỉa hè cậu đã dễ dàng vượt qua và thích nghi hiệu quả, chỉ trừ một đối tượng: đám chó nhà số 43. Căn nhà phố 2 tầng không cổng, chỉ có hai cánh cửa sắt hầu như luôn để mở một bên lộ ra 3 con Rottweiler. Mỗi khi đi ngang qua, cậu không thể không bật lên một ý nghĩ đề phòng: “Nếu nó nhảy xổ ra, mình phải đá nó. Đá thật mạnh, thật dứt khoát.” Dù chỉ là phương án cho trường hợp xấu nhất, ý nghĩ phải “đá một con chó” khiến cậu bối rối vô cùng. Nhà cậu nuôi mèo và cậu không hề ghét động vật. Cậu mong mình có cái nhìn thân thiện hơn với con vật này nhưng chuyện xảy ra cách đây hơn 10 năm đã xoá sạch khả năng đó. 

    Đó là một buổi chiều hè, cậu vẫn còn nhớ, khi đứng sau chiếc cổng xanh ngăn cách cậu với con chó Becgie nhà thằng Vinh, mẹ nó nói vọng ra: “Cứ vô đi con, nó không cắn đâu.” Câu nói mà với kinh nghiệm bây giờ cậu thấy nó giá trị như lời hứa của những người bán hàng đa cấp. Nhưng ngày đó cậu đâu biết gì; cậu bé lớp 9 ngây thơ đẩy cửa bước vào một cách tự tin và chỉ chưa đầy 10 giây sau, con Lu đã phi tới, táp cậu một phát cực sâu ở cẳng chân. Cậu cảm giác rõ hàm răng nhọn hoắt của nó cắm phặp vào lớp da mỏng, rồi day qua day lại. Máu bắt đầu chảy xuống dưới chân, qua ống quần, nhỏ xuống đất. Người lớn trong nhà hốt hoảng chạy lại gần hòng gỡ con chó ra. Nhưng đã quá muộn. Cậu khóc rống lên khi cảm giác đau đớn truyền từ dây thần kinh dưới chân lên đến não cậu. Kể từ đó, cậu hình thành một phức cảm kỳ lạ đối với con vật này và cả câu nói “vô đi con, nó không có cắn đâu.”

    Kinh nghiệm xương máu đó đã dạy cho cậu rằng: không có thời gian để chần chừ, phải ra đòn thật nhanh không nương chân khi nó vừa tấn công. “Muốn không bị cắn lần nữa thì ta nhất định phải lạnh lùng,” cậu tự nhủ. Cậu nhẩm đến thuộc lòng và luyện tập động tác đá, rèn nó trở thành phản xạ, thầm mong rằng sẽ không phải dùng đến. Cậu đồng thời cũng chuẩn bị lời giải thích cho mình nếu sự việc xảy ra: “Mình chỉ tự vệ thôi, nó tấn công mình trước.”

    Cuối cùng thì, điều gì đến đã đến, khi bạn sợ điều gì quá nhiều nó sẽ xảy ra. 

    7 giờ 30 phút tối ngày 31/10, đêm không trăng không sao, chỉ có ánh đèn đường hắt một vầng yếu ớt xuống vỉa hè, ngôi nhà số 43 vẫn thế, phòng khách sáng đèn đang mở tivi, cánh cửa sắt mở hé nhưng lúc này chỉ thấy mỗi một con nằm ườn trên cái ổ đồ chơi của nó, hai con còn lại có lẽ đã ở dưới bếp nên không thấy đâu. Cậu đi ngang qua căn nhà, chậm rãi và quan sát kỹ, nhớ nằm lòng nguyên lý thông thường khi đối mặt với chó – nhìn vào mắt nó và tuyệt đối không được chạy. Lúc cậu đi đến giữa cánh cửa mở thì đột nhiên con vật nhìn về phía cậu. Cái đầu lười biếng đang tựa trên thành ổ bất ngờ dựng dậy, và kéo theo rất nhanh là cả thân hình nó. Nhoáng một cái đã nhổm dậy, vào tư thế, mà cậu biết rõ, chính là tư thế lấy đà. Chớp mắt con vật đã phi nhanh ra cửa, hai con còn lại cũng từ đâu xuất hiện phóng tới đồng thời. Cả ba phóng với một tốc độ khủng khiếp, trái ngược hoàn toàn với thân hình ục ịch của mình. Ngay chính lúc này, phản xạ của cậu đã lên tiếng. Dứt khoát, không chần chừ, cậu xoay người thẳng chân đá một nhát thật nhanh vào ngực con chó đầu tiên khi nó chỉ còn cách cậu nửa mét. Con vật tội nghiệp đụng phải đòn cước bay dội ngược về sau, đầu đập vào bậc lên xuống. Nó nằm bất động, cậu bất động, con người vừa mở cửa xe ở đằng sau cậu cũng bất động nốt. Ôi, hoá ra tụi nó đang chạy ra mừng người bà con xa lâu ngày tới thăm. Chiếc xe màu đen và con người này ở đâu ra? Sao cậu lại không thấy họ chứ?

    Sự việc đã để lại hậu quả nghiêm trọng. Con chó đáng thương bị gãy xương chân và cổ. Nó buộc phải băng bó và nằm yên trong một thời gian dài. Phí điều trị gần chục triệu đồng và tất cả đều đồng ý là cậu phải chịu trách nhiệm. Lời biện hộ cậu chuẩn bị sẵn đã không thể sử dụng, bởi vì tụi nó không chạy ra để cắn cậu! 

    Thế là hết. Cậu mất chục triệu, mang tiếng là đã đá một con chó đến chấn thương, và hoạt động đi bộ trên vỉa hè cũng chính thức dừng lại.

    Cậu chán nản thầm trách cho cái số của mình, rồi lại ước: 

    “Giá mà gần nhà mình có một cái công viên.”

  • thôi hôm nay ta hãy xác định với mình rằng ta chẳng có bất kỳ năng khiếu nào cho việc viết văn cả. như thế có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho tinh thần, để thôi không mắc vào những ảo tưởng phù phiếm, tưởng như có điều gì đặc biệt ở mình. không có điều gì như thế. từ bây giờ trở đi, bắt đầu từ con số 0 và tiến tới từng chút một. (sẽ lết lê từng bước nếu cần thiết phải thế). viết xuống một từ, rồi lại một từ. dựng một câu văn, rồi tiếp một câu. và trong lúc đó, cố gắng chịu đựng sự bất mãn của bản thân về những điều mình viết cùng với một trái tim ngờ vực nặng nề. 
    dù sao thì, con đường này mình đã chọn sẽ đi. mọi vui buồn xin vui lòng nhận lãnh.

  • dấu hiệu nhận biết một người trong lòng còn nhiều tổn thương là họ thường hay đánh giá, chỉ trích: con người – sự vật – hiện tượng, bất kể học vị, địa vị, nghề nghiệp.

    người đã hoà giải với chính mình, đã gỡ bỏ những tổn thương trong lòng mình 
    sẽ tự nhiên dịu dàng với mình 
    và từ đó, dịu dàng với người khác.

    khi thấy những người mang tổn thương, 
    nhìn họ với sự bao dung.
    nhìn họ như họ là – có nghĩa là – xuyên qua những lớp vỏ gồ ghề kia.

    phải, biết là khó lắm. chúng ta cứ cố gắng thôi. không phải để đạt được mà là để tiến về gần.

  • có một điều gì đó kỳ diệu ở âm nhạc. đến mức tôi nghĩ rằng: nó rất gần hoặc chính nó là một hình tướng tạm thời – nhưng thuần khiết – của cái mà người ta hay gọi là Chân như, hay Phật tính, hay những điều tương tự. (tôi không chắc mình nói vậy có đúng hay không?)
    khi nghe nhạc, tôi thấy trong mình dâng lên những rung động khó tả. vô vàn cảm xúc bị dồn nén bỗng ùa lên khiến tôi rưng rưng nước mắt. nhưng tôi không khóc. tôi không hề thấy buồn, tôi thấy mình muốn yêu.

    đúng vậy, khi nghe nhạc tôi thấy mình muốn yêu. một tình yêu rất thuần khiết, không dành cho một đối tượng cụ thể nào, mà dành cho sự tồn tại. (tôi lại không biết mình diễn đạt vậy có đúng không?)
    yêu, tự nhiên như nó phải thế không còn cách nào khác. như là bản năng.
    yêu, bộc phát – bao la – bao dung – vô vị lợi.
    cũng vì thế mà tôi tin rằng: bản chất của con người là yêu thương. chúng ta chưa bao giờ thiếu tình yêu, tình yêu luôn ở trong chúng ta, nó là chính chúng ta.

    tôi chưa thấy cảm giác này ở những môn nghệ thuật khác.
    khi xem một bộ phim hay, một bộ phim chạm sâu vào tâm hồn tôi, tôi sẽ có cảm giác muốn trở thành một người tốt hơn. nhưng mà yêu – thì chỉ có những bản nhạc.

    nếu để tả bằng hình ảnh thì những giai điệu như kéo tôi ra, đến một vùng không gian khác mà ở đó có rất ít khái niệm hoặc hầu như không, ở đó không có thời gian hay vật chất, không có đúng-sai, thiện-ác, và hoàn toàn vắng bóng cái tôi. tôi không chắc ở đó có không khí nữa. mọi thứ bồng bềnh, lênh đênh, lơ đãng, con người trở nên thánh thiện. tôi trở nên thánh thiện. tôi muốn ôm cuộc sống vào lòng.

    thế đấy, bạn có hiểu ý tôi không?
    đây có phải là cái mà người hay nói về cái siêu việt, cái vượt ra khỏi cái tôi.

    âm nhạc cho ta điều đó, chỉ bằng vài thanh âm,
    tuyệt vời làm sao, phải không?

    mời bạn nghe 1 bản của Joe Hisaishi – A Town With An Ocean View.
    happy Sunday to you all ~~
    I am so happy right now : )

  • thời gian. một thứ chưa bao giờ ngưng tồn tại trong đời sống này. nó luôn ở đó. nó đã ở đó khi tôi sinh ra và vẫn sẽ ở đó khi tôi chết đi. một điều gì như là hiển nhiên.
    nhưng đối với tôi, trong một thời gian dài thời gian thật xa lạ. là do tôi đã sống hời hợt? hay là vì đối tượng này mang một sức mạnh quá lớn đến nỗi tôi sợ không dám nhìn thẳng?
    mãi đến gần đây tôi mới bắt đầu nhìn thời gian nhiều hơn và thấy được một vài hình hài của bạn. hôm nay tôi viết ra đây những điều tôi quan sát được và tôi sẽ bổ sung khi có những khám phá mới.

    mới đây thôi, trong tuần này tôi đột ngột nhìn thấy sức nặng của thời gian, một lực tác động mạnh mẽ lên đời sống người. tôi thấy chúng ta như bị xô đẩy bởi nó, nếu xuôi theo chiều của ngày tháng thì nó là một lực đẩy tới, nếu xét trong giới hạn của 24 giờ thì nó là một lực ép lại. nhanh nhanh lên thôi, đã đến giờ đóng cổng, đã đến giờ chấm công, chuông giờ trưa đã điểm, thời khắc bắt đầu lại công việc buổi chiều đã tới, phải nhanh chân lên em ơi, đến lúc cần nộp cái này, trình bày cái kia. thật hối hả. con người cứ bị đẩy tới, chới với chông chênh làm sao. trong làn xe ấy, em cũng đã hoà mình. em cũng vội vàng. trời đã sắp về đêm, bỗng dưng em thấy mình trôi dạt nhưng chưa có giờ khắc nào cho chính mình, em cũng cần chăm lo cho mình nữa. ngày của em ở đâu? em tự hỏi. mình đã vội vàng để đi đâu? mình đã làm gì? hai đầu sáng đêm ép chặt em, đôi khi khó thở. chúng ta như đang ở trong một chiếc lồng lớn, bị thời gian xô đẩy và xô đẩy lẫn nhau. gần như không ai tồn tại mà không bị tác động, có hầu như rất ít ngoại lệ.
    (to be continued)

  • thời gian bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn trước mắt một người qua tuổi 30.

    bắt gặp một video thú vị về thời gian khi mình search trên Youtube.
    video không nhất thiết phản ánh niềm tin của tác giả blog : )

  • tối nay trong lúc mở tập chuẩn bị viết lại vài điều biết ơn cuối ngày thì mình thấy trang này. chằng nhớ đã ghi vào lúc nào, một ngày nào đó của năm ngoái.
    thấy tấm hình này cũng có chút liên quan đến bài vừa rồi.
    mình thật sự có vấn đề với việc bản thân lướt điện thoại một cách vô thức nhỉ. nó với mình giống như một căn bệnh kinh niên vậy.
    rồi mình ghi ra đây mách nước cho mình những việc có thể làm khi rảnh, xong rồi cất cuốn vở đi và quên mất.
    là giải pháp dữ chưa..🙄