• càng ngày tôi càng nhận thức về sự cần thiết của việc có một nguồn làm kim chỉ nam trong cuộc sống của chúng ta, hay chí ít là của tôi.
    có thể là một vị thầy với những bài giảng của họ, hoặc là những cuốn sách, hay một nơi mà ở đó người ta viết những điều cao thượng đẹp đẽ – cái đẹp con người ta ít khi có thể chạm tới nhưng biết rằng trong sâu thẳm mình luôn luôn tồn tại đâu đó một giống mầm của nó.

    nguồn này dùng để cân bằng lại với tiktok. thật sự tôi có cảm tưởng tinh thần của mình sẽ ngày càng mục ruỗng nếu cứ tiếp tục lướt tiktok trong vô thức, như một thói quen có hại, thu nạp vào đầu quá nhiều những điều tầm thường, rỗng ruột, những nội dung mỳ ăn liền vô bổ, hay tệ hơn là độc hại. tôi biết cũng có mặt kia của đồng xu nhưng hiện tại đang trưng ra trước mắt tôi những thứ quá chán chường. lượng kiến thức mà tôi học được (nếu có) khi ở trên tiktok 1 giờ có thể dễ dàng hấp thụ được với 15′ đọc sách, tôi đoan chắc là như thế. từ ngày dùng tiktok khả năng tập trung của tôi đã bị giảm sút nghiêm trọng, và một clip tầm 5′ đã khiến tôi thấy dài ?! tôi vội lướt xuống, nhưng mà để đi đâu, để tìm gì, để học gì… không có một khái niệm gì cả. những lúc đó tôi thấy mình thật ít giống người, tôi như một cái máy bị thao túng từ trung ương, từ một đội ngũ bí mật cố gắng tìm mọi cách để giữ tôi trong trạng thái đó, càng lâu càng tốt.

    tôi có một công việc, và tôi nghĩ rằng tương lai gần công việc của tôi cần đến tiktok. mọi người ở đó, tôi muốn bán hàng nên tôi phải ở nơi đông người để người ta có thể nhìn thấy. giả sử nếu tôi làm giáo viên chẳng hạn, thì tôi chắc chắn sẽ chẳng ngần ngại mà xoá cái app này ngay lập tức.

    vì không xoá được nên tôi mới nói về nguồn cân bằng lại là như thế.

    cố gắng mỗi ngày dành ra từ 30′ đến 1 tiếng để đọc sách. tôi hay hình dung việc đọc giống như việc mình được nghe giảng ở cự ly gần từ một bậc uyên bác những tinh tuý mà họ đã chắt lọc được trong chiều dài đời họ và qua nhiều tháng hay năm đã cẩn thận lựa chọn, sắp xếp câu chữ, ý tưởng viết ra thành một cuốn sách hoàn chỉnh dày tầm vài trăm trang. bao nhiêu là giá trị. giống như anh được đi học ở Harvard với những giáo sư tầm cỡ và học phí chỉ bằng vài ly cafe. tuyệt vời đến như thế. vậy mà tôi vẫn cứ thường hay vắng mặt.

    tôi biết tôi chưa bao giờ một đứa học trò mẫu mực. nhưng tôi bảo đảm mình là đứa biết phân định điều gì là đúng, điều gì là tốt đẹp và trong ít những khoảnh khắc thăng hoa về tinh thần của mình, đứa học trò đó sẽ cố gắng xoay mình theo hướng của những điều mà người ta hay nói là Chân-Thiện-Mỹ, là lý tưởng và theo đó bước đi vài bước. cho đến khi nó bị những nhiễu loạn khác lôi kéo lệch khỏi con đường, và tiếp tục lặp lại quá trình xoay mình đó.

    hôm nay tôi đọc cuốn tàn ngày để lại của tác giả Kazuo Ishiguro – một cuốn sách tôi mua ngẫu nhiên khi dạo shopee. nhân vật chính trong câu chuyện là một quản gia và cho đến đoạn tôi đang đọc thì dường như chủ đề yêu thích của ông là phẩm cách. trùng hợp cũng là chủ đề mà tôi dễ cảm thấy rung động. tôi đọc và có sự ngưỡng mộ cho những người có phẩm cách. tôi cũng muốn mình như thế. một cảm cảm tưởng hướng thiện như thế này thường chỉ nảy mầm lên từ sách vở hay những bài podcast giá trị mà thôi. tiktok thì… tôi không tìm thấy.

    thế nhé, nguồn kim chỉ nam của tôi mà tôi cố gắng duy trì để cân bằng lại với bộ máy trung ương là 30′ – 1 giờ đọc sách mỗi ngày. hy vọng bạn cũng có một nguồn tương tự cho bản thân.

    bài hôm nay nghe thật nghiêm trọng vì danh xưng tôi nhỉ.
    nghe vậy thôi chứ cũng bình thường ah 😀

  • đọc sách lại thôi nhỉ.
    dưỡng da lại nữa. da sần sùi khủng khiếp.
    rồi còn tập thể dục, phải get in shape chứ cứ muốn để như vậy hoài sao?
    ngồi thiền nữa chứ.
    nghe waking up, nghe podcast chất lượng. nạp những thứ chất lượng vào đầu. đầu vào tốt thì đầu ra mới có gì đó gọi là tạm được.
    bỏ bớt tiêu thụ nội dung vô bổ.
    tạo tác. làm ra cái gì đó. nội dung, bất cứ điều gì.
    xem phim chất lượng.
    tập đàn.
    lo cho izle.
    phụ mẹ làm việc.
    đứng trên mặt đất.
    sống nhiều hơn trong chánh niệm.
    quay về quỹ đạo nào.
    cố gắng nào Châu.
    vì mình muốn giỏi mà!

  • dạo này mình không ổn.

    nghĩ muốn đi ra tiệm bánh mì. hít chút mùi bánh nướng, ăn một lát bánh mì nướng phết mật ong, uống một ly sữa nóng. tại sao nước mình ít có chỗ bán 2 món này nhỉ? nhất là sữa nóng.

    mình cần mấy điều nhỏ nhỏ dễ chịu.

    mình cần một người bạn.


  • The Pledge

    The surest indicator of the success of a relationship is not whether or not there are arguments, moments of fury, stretches of loneliness or incidents of betrayal; it is - quite simply - whether or not two people want to be together.
    If they do, and if they firmly know this of themselves and of the other, then pretty much every obstacle can be overcome. The fractious current state of a relationship is never enough to doom it. Saying in the heat of an argument that one hates one's partner and wishes to divorce them tomorrow morning (or worse) means nothing whatsoever. All that matters is the underlying concrete intention that one carries in one's heart and which - surprisingly - people often don't share either with their partner or with themselves... until it's too late.
    Therefore, as a prelude to consulting any of the specific exercises in this book, we want you to consider whether or not you can sign up to a declaration. We are interested in intentions, not (yet) in action.
    If you can sign up to these words, however many squabbles you may have had, however hard intimacy might be, however many bad words may have been said in fury, then half of the battle at least has already been won:

    ---------------------------------------------------
    I still love you and want to be with you.
    ---------------------------------------------------
    We are both responsible for the pains we have gone through.
    ---------------------------------------------------
    Neither of us is perfect. We both bring deep-seated problems and faults to our relationship - many dating back to our childhoods. These are extremely hard to notice, change and account for. We will do our best, but if we can't manage certain steps, we would at least like to confess that - like everyone else on the planet - we are a little mad, and we're deeply sorry for this. It's the way we're all built. We know we've brought trouble into one another's lives. Once more, sorry.
    ---------------------------------------------------
    We want things to be better between us because we profoundly care about one another, despite everything. We admire each other still.
    ---------------------------------------------------
    For things to go better, we will both need to be modest and newly humble. We will need to let go of some very entrenched positions. We will, the two of us, have to give up on the pleasures of feeling in the right.
    ---------------------------------------------------
    The work we'll do together won't be fast - and it will at points be rather painful. But we're committed to being curious about one another, to acknowledging errors - and to hearings uncomfortable truths. We'll try not to get cross - and when we do a bit nevertheless, we'll try to figure it out and go easy on one another.
    ---------------------------------------------------
    We will never be perfect.
    ---------------------------------------------------
    We want love to work for us. That it hasn't been too simple so far is no indication of anything other than that what we're trying to do is very hard indeed. We do truly love each other, at least sometimes. We want this to work.




    ---------------------------------------------------
    Signed:
    ---------------------------------------------------
    Signed:

    Tính share với mọi người lúc livestream mà TikTok cảnh báo. Thôi thì up lên đây, khi nào rảnh mình sẽ dịch dần. Mình rất thích đoạn này. Hồi trước mua cuốn này, đọc đoạn này, mong muốn có người cùng ký vào đây với mình nhưng mà đã không làm được.
    (Chuyện cũng đã cũ rồi, nói vậy thôi chứ không buồn phiền gì cả.)
    Đoạn này nằm ở trang đầu cuốn The Couple’s Workbook của The School of Life, trước tất cả mọi chương khác. Nói về lời hứa mà 2 người yêu nhau hứa với nhau, hứa sẽ nói ra cho nhau biết ý định của mình – cái ý định quan trọng nhất: là 2 người muốn ở bên nhau.
    Trước mắt là ý định, rồi sẽ tính đến hành động sau.

    "I still love you and want to be with you.
    We want love to work for us.
    We want love to work for us."

  • hôm nay nói một chút về chuyện phim ảnh nhé. hơn 1 tháng gần đây mình dính vào 2 series GL của Thái là 23.5 độ nghiêng Trái Đất với Blank the Series. và bài này nói về phim số 2. phải nói luôn là mình về sau này rất ít xem phim bộ, cũng như là hiếm khi xem phim GL – lý do là vì đa số phim rất dở, không có nhiều giá trị, thường cho cảm giác được làm ra chỉ để phục vụ cho các đồng chí cà thơi. phim Châu Á hay kể cả Mỹ mình đều thấy như vậy.
    phim Blank the Series ban đầu đối với mình là kiểu này. nghe nội dung thôi là muốn nhức nhức cái đầu không muốn coi rồi, nhưng tất cả là tại TikTok cứ phân phối cho mình clip của Faye Malisorn :)) (diễn viên chính của bộ Blank) – lướt một hồi thì mình thích Faye nên cũng tìm phim để xem (hiện đã xem và đang đánh giá). và phim gây bất ngờ với mình.
    đến nỗi mình phải viết bài để khen.
    lời khen đầu tiên và điểm cộng lớn nhất là 2 diễn viên chính – diễn viên diễn xịn kéo gần như cả bộ phim lên từ bình thường thành tốt. Faye diễn quá giỏi, tả được mọi cảm giác của nhân vật – lo lắng, sợ hãi, hạnh phúc… lúc Ar-nueng bị Nueng trả 1 vố đau trong tập 1 mùa 2 – cái cách mà cô im lặng mình vẫn còn nhớ, nó ra được cảm giác hụt hẫng, đau nhưng vẫn có độ đằm – vì đây là cảm giác đau của một người lớn. và không thể không nhắc đến những cảnh khóc của Faye, đẹp không còn lời nào để nói nữa. Faye khóc xuất sắc.
    nhưng mà một mình Faye thì không đủ nếu không có Yoko, em thua Faye nhiều tuổi nhưng diễn xuất không hề bị chênh lệch nhiều. mình đoán/mong là em sau này sẽ thành công nhiều hơn trong nghề diễn viên. có thể nói là quyết định cast cặp này của đạo diễn là chính xác và 2 diễn viên làm quá tốt công việc của mình để thể hiện nhân vật bằng xương bằng thịt tới khán giả. xin phép vỗ tay.
    điều thứ 2 mình muốn khen là phim này nó có những điểm tinh tế mà mình xem thấy đồng cảm và ấn tượng. phim nhìn chung nội dung cốt truyện rất bình thường nhưng có nhiều chi tiết nhỏ giá trị cứu vớt lại. nó lột tả được những cảm giác của những người yêu nhau. và mình không chắc là mình thấy kiểu tinh tế này trong nhiều phim. cụ thể, mình ấn tượng nhất ở 2 cảm giác, cùng trong tập 3 mùa 2. đầu tiên là nỗi nhớ, khi Ar-nueng nói nhớ Nueng trong khi mới xa em có vài ngày thôi. thề luôn, cái cảm giác này nó rất đúng với những người mới yêu. thứ hai là lúc Ar-nueng hỏi em có thương Dì không, em thì giỡn giỡn bảo là thương chút chút làm cho Dì phải lo lắng hỏi lại và cần Nueng khẳng định là em thương Dì thì mới chịu. mình kiểu lúc xem cảnh này đồng cảm khủng khiếp, người ta cần biết trong lòng đối phương người ta ở đâu. người ta cần câu khẳng định. đạo diễn / biên kịch mà không có sự tinh tế thì mấy chi tiết này nó không ra màn ảnh được, chắc chắn luôn. xin phép vỗ tay lần 2.
    lời khen thứ 3 là mấy đoạn deep talk của 2 nhân vật, và nhất là lời thoại của nhân vật Nueng (Yoko). một cây cờ xanh chính hiệu. bình thường nhây là thế chứ lúc cần deep talk thì em chuẩn khỏi chỉnh, sâu sắc, trước sau như một luôn là chỗ dựa cho Ar-nueng của em. Ar-nueng dỏm hơn em. mình thích lời chúc sinh nhật của Nueng cho Dì: “Today, tomorrow and in the days to come, I’ll be the one to tell you that you deserve all the happiness in the world.” nghe cưng không.
    lời khen cuối cùng (nói nhỏ) là Faye hôn đẹp quá ạ ! có người phàn nàn là phim sao mà nhiều cảm kiss thế, hot thế thì mình cũng hơi đồng ý, nhưng mà Faye kiss đẹp quá mà nên bỏ qua được hết ạ 😅
    một lần nữa, cốt truyện rất bình thường và ba chấm, nhưng diễn viên giỏi và sự tinh tế trong lột tả tình tiết khiến mình để lại ở đây vài lời khen.
    tuần sau là hết phim rồi. mình lại hóng một bộ khác.
    GL Thái tự nhiên thành cái guilty pleasure to đùng của mình thế này, ôi !!! :(((((

  • chưa bao giờ nghĩ là một từ “khô khan” như từ trách nhiệm lại có thể nằm trong danh sách những từ yêu thích của mình. thật sự mình bất ngờ. trước đây ai mà hỏi Châu thích từ gì thì chắc mình sẽ trả lời mấy từ nghe kêu kêu như là: chính trực (integrity), phẩm giá (dignity)…. chưa bao giờ từ trách nhiệm (responsibility) nảy ra trong đầu mình.
    vậy mà từ việc đọc được một đoạn văn dạo gần đây, mình có một cái nhìn khác về từ này và thấy sự xuất hiện của một cảm tình sâu sắc.
    cơ bản luận điểm của tác giả là trách nhiệm sẽ gắn với đạo đức (ethics). một người sống có trách nhiệm là một người sống đạo đức. trách nhiệm cũng không thể tách rời với vai trò. chúng ta sinh ra đều được ấn định cho những vai trò – làm con, làm cha mẹ, là một người thầy hay học trò, là một người yêu, là một công dân, là một công nhân (người làm việc)… – tất thảy các vai trò đều có những bộ trách nhiệm kèm theo. một người có thể có trách nhiệm ở vai trò này nhưng thiếu trách nhiệm ở vai trò khác, thế là ở mảng này người ta đạo đức còn ở mảng khác thì không. mình chưa bao giờ có suy nghĩ liên kết trách nhiệm với đạo đức, nên khi đọc đoạn này mình thấy thú vị vì tiếp thu thêm được một ý tưởng mới.

    từ trách nhiệm, xưa nay với nhiều người chúng ta, thường mang một màu sắc ép buộc, nặng nề, không tự do, và có thể không mấy hạnh phúc. trách nhiệm có nghĩa là “phải” – “phải làm thế này, phải làm thế kia”…. nghe thôi là đã muốn chống đối rồi.
    “tại sao tôi phải? ai có quyền ép buộc tôi? tự do của tôi đâu?”
    thường mà cái gì bị thúc ép thì sẽ không vui, không bền. đúng không?
    nhưng hãy thử tưởng tượng, một ngày ta có thể lựa chọn phủi bỏ tất cả vai trò, từ đó từ chối tất cả mọi trách nhiệm. liệu rằng có thể có hạnh phúc không? hay là lúc đó ta sẽ cảm thấy như mình đang ở giữa hư vô, không thể tìm thấy sự kết nối với bất kỳ điều gì.

    |sống| có nghĩa là sống trong những vai trò, mà vai trò gắn với trách nhiệm nên việc thực hành trách nhiệm cũng có nghĩa là đang sống. một vị giáo sư sống và làm việc đúng trách nhiệm của mình, thấy ý nghĩa trong việc làm thầy, cũng đồng thời thấy ý nghĩa trong cuộc sống của mình. sống trách nhiệm là một điều hợp với tự nhiên. bởi vì chúng ta luôn có cảm giác bị thu hút cách tự nhiên trước một người có trách nhiệm. hoặc khi tự bản thân mình hoàn thành một trách nhiệm nào đó, ta thấy trong lòng rộn lên một niềm vui. mà cái gì thuận tự nhiên thường là hướng của chân lý.
    vấn đề ở đây thật ra không phải là trách nhiệm mà là về tính chủ động.
    thái độ đúng đắn đối với trách nhiệm là sự nhận lãnh. chỉ cần có sự chủ động thì trách nhiệm không đáng sợ. ngược lại chính từ sự chủ động, trách nhiệm sẽ sinh ra cảm giác về ý nghĩa và niềm vui, và kéo theo những cảm giác tích cực khác.
    chúng ta hay hỏi về quyền lợi đầu tiên: tôi được gì? bạn đem đến cho tôi điều gì? rồi sau đó mới nói đến nghĩa vụ / trách nhiệm.
    hãy thử một lần thay đổi thứ tự – tôi sẽ nhận lãnh trách nhiệm này – và chờ xem điều gì sẽ khởi sinh từ đó.
    yêu một người, nhận lãnh trách nhiệm với trái tim của họ, với những cảm xúc của họ, cẩn thận, cố gắng không làm họ tổn thương, cùng họ giải quyết những vấn đề,… bước vào một mối quan hệ với suy nghĩ như vậy, biết đâu / có lẽ, ta sẽ dễ gặp được hạnh phúc của mình hơn chăng?
    mình không thể giải thích, nhưng mình tin rằng từ trách nhiệm sẽ nở ra những bông hoa.

    từ nay đối với mình trách nhiệm là một từ đẹp và mình tự nhủ cố gắng mỗi ngày lựa chọn sống có trách nhiệm hơn (trong ít nhất 1 vai trò), cũng có nghĩa là sống đạo đức hơn.
    đây là một hành trình không có điểm kết.

  • hôm trước mình có tình cờ nghe được sound này trên tiktok (mọi người xem để hiểu bối cảnh nhé) và tự nhiên muốn trình bày chút quan điểm về nó.

    | thế thì người ta sẽ ràng buộc nhau ở cái gì? và cái trách nhiệm ở đây cụ thể là cái gì?... 

    câu hỏi về sự ràng buộc. thành thật mà nói mình vẫn thấy sợi dây giữa 2 người yêu nhau nó mong manh vô cùng. điều gì giữ 2 người ở lại với nhau và vẫn hạnh phúc? có ai phải chịu trách nhiệm cho ai về điều gì hay không? nếu chúng ta vẫn thường khẳng định mỗi người cần có trách nhiệm cho hạnh phúc và cuộc đời của chính mình.
    người ta ở bên nhau không chỉ vì mỗi trách nhiệm, cũng không vì mỗi việc người khác |đem lại| cho mình điều gì. cảm giác được yêu thương – ừ thì hạnh phúc đấy, đúng đấy nhưng chưa đủ. nếu chỉ vậy thôi thì tình yêu khuyết quá nhiều. cái thơ mộng của nó sẽ mất đi gần nửa. (nhớ câu của Hannah Arendt: tình yêu mang tính chất thần thánh).
    cần một lý do để lấp đầy khoảng khuyết đó, một cảm giác khác.
    và mình ngộ ra cảm giác này khi đi ăn một mình vào tối thứ 6 vừa rồi. một cảm giác rất hay.

    tối thứ 6, như thường lệ mình sẽ đi ăn và ra quán cafe ngồi đọc sách. tuần rồi mình ghé ngẫu nhiên một quán Izakaya ở Bùi Viện, vào quán gọi một dĩa cơm cuộn và một lon Coca, vừa ăn vừa chill ngắm phố phường. lúc đó mình biết: Châu là đứa hạnh phúc nhất trên đời.
    không có gì để phàn nàn, mình thấy may mắn và biết ơn. một cảm giác hạnh phúc (contentment, it is).
    và trong cái trạng thái hạnh phúc vô cùng đó, một cách tự nhiên trong đầu mình xuất hiện một ý nghĩ: ước gì ba mẹ mình, mấy đứa em mình, những người thân, thương của mình có thể cùng cảm nhận được cảm giác hạnh phúc này – giống như mình. có thể ở đây, ngồi hưởng thụ một bữa ăn toàn ý, không lo nghĩ.
    nếu để ý thì cảm giác này rất thường thấy, có chăng chúng ta ít khi gọi tên nó mà thôi.
    đi đến một nơi có cảnh đẹp, liền nghĩ đến người yêu, mong họ có thể ở đây cùng thấy với mình.
    nghe được một giai điệu hay là bất giác muốn gửi cho ai đó để họ cùng nghe với mình.
    quen không?
    chính cảm giác này là chất keo dính con người ta với nhau. chúng ta có nhu cầu muốn chia sẻ. chúng ta cần chia sẻ. cảm ơn vì đã nhận.
    chia sẻ là bản năng của chúng ta. con người cũng có lúc ích kỷ, cũng có lúc muốn nhận, muốn người khác đem đến cho mình một điều gì. nhưng con người cũng biết cho, cũng muốn cho và cần cho. con người đầy đặn theo một kiểu dễ thương, dù lắm lúc thương không dễ.

    thế đấy – |con người ta sẽ ràng buộc nhau ở cái gì? – mình cho rằng là ở cảm giác muốn sẻ chia những điều đẹp, những điều lành – một hấp lực tình cảm vô hình nhưng rất rất thực.

    vâng, và mình xin kết thúc việc trình bày quan điểm tại đây 😀

  • We don't read and write poetry because it's cute. We read and write poetry because we are members of the human race. And the human race is filled with passion. And medicine, law, business, engineering, these are noble pursuits and necessary to sustain life. But poetry, beauty, romance, love, these are what we stay alive for.

    To quote from Whitman,
    "O me! O life!... of the questions of these recurring; of the endless trains of the faithless... of cities filled with the foolish; what good amid these, O me, O life?"
    Answer. That you are here - that life exists, and identity; that the powerful play goes on and you may contribute a verse. That the powerful play *goes on* and you may contribute a verse. What will your verse be?


    - Dead Poets Society -

    it’s raining today and i feel a little too sentimental 😅
    movies with subtlety are good but sometimes i just need someone say it outright to my face like this.
    introduce you to a movie that young me enjoyed very much.

    may you find your verse ❤️