an ordinary someone
nothing fancy
- blog (55)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | ||||||
| 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |
| 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |
| 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 |
| 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 |
| 30 | 31 | |||||
Category: blog
-

tình cảm có hạn sử dụng.cũng giống như nước hoa, để lâu sẽ không còn thơm nữa.cái này là mình nhận ra. cảm xúc của mình về một ai đó sẽ nhạt đi theo thời gian. rồi một ngày, ta phát hiện mình không còn thương nhau như trước nữa. người mà ta đã từng…
-

“Trong học bạ của bạn có điểm 1 môn Toán.Xin lỗi chúng tôi không thể nhận bạn vào làm.”Có nhà tuyển dụng nào nói vậy không nhỉ? Mình đoán là không.Hôm nay, nhân dịp các em 99er đang thi tốt nghiệp cuối cấp, nói chút chuyện cũ thời đi học.Nhớ ngày xưa năm lớp 11…
-

được sống: là một điều may mắn.việc tôi được sinh ra với một cơ thể lành lặn, các giác quan hoạt động bình thường và một bộ não biết suy nghĩ, bản thân nó cũng đã thật đáng để biết ơn.vậy đó, nhưng thường thì tôi quên mất.tôi là một đứa dễ buồn, và tôi…
-

“này loài người, hãy trả lại cho tôi sự chân nhận mà tôi vốn dĩ xứng đáng.” ký tên: hiện tại. đùa đấy, là tôi. tôi viết thay cho hiện tại. nhưng nếu hiện tại có thể nói, tôi chắc rằng cô ấy sẽ nói như thế. dĩ nhiên, hiện tại không nói; trong một…
-

bạn không thể gọi mình là “người viết” nếu như bạn không viết gì. vậy mà đã lâu rồi tôi không viết gì, tệ thật. tôi sẽ bắt đầu lại. vì tôi muốn mình là “người viết” theo đúng như cái tên mà tôi đã đặt cho mình; tôi cũng thích các câu chữ; và…
-

hồi mình còn đi học, cô giáo có kể cho lớp một câu chuyện. chuyện về một cụ ông 60 tuổi mơ ước mình biết tiếng Anh. nhiều người khuyên cụ đi học nhưng cụ không đi vì nghĩ rằng mình đã già rồi có học cũng chẳng kịp. sau này, cụ sống đến… 90…
-

hạnh phúc là được ăn một miếng bánh mì nướng phết mật ong, bên trên được phủ một lớp kem tươi, uống kèm một ly cappucino nóng vào một buổi sáng (hoặc tối) thứ 7hạnh phúc là được ngồi đọc sách ở vị trí yêu thích trong một quán thân thuộc, nghe loa đang mở…
-

vũ khí lợi hại nhất là loài người đang sở hữu, không phải súng đạn cũng chẳng phải gươm đao, mà là lời nói. một lưỡi dao có thể cứa một đường, một viên đạn có thể cắm sâu một tất, để lại đau đớn trong vài ngày (hay vài tháng). một lời nói, tổn thương…