(tập viết – truyện ngắn #1)
Cậu thường ước gì nhà mình ở gần công viên. Như vậy cậu có thể ra đó đi bộ mà không phải vào phòng tập, một nơi vừa tốn kém lại vừa nhàm chán: không gió trời, không cây xanh, không người qua lại, mọi thứ đứng yên (kể cả thời gian), vật duy nhất chuyển động là tấm thảm được gắn vào máy. Thêm nữa, phòng tập không cho cậu được sự riêng tư. Một lần nọ chú giữ xe đã bắt chuyện với cậu, chỉ vài ba câu xã giao thôi, nhưng sự kiện đó đã đặt ra cho cậu vấn đề nan giải, đó là: hôm nay mình có cần phải giao tiếp bằng mắt với chú ấy hay không? Cậu mong muốn được đến và đi trong im lặng, thế nên chuyện này làm cậu phiền lòng ghê gớm. Ở công viên, tưởng là nơi công cộng nhưng thật ra lại vô cùng riêng tư, chẳng ai nhìn cậu, và dù có chào hỏi cũng chưa chắc sẽ gặp lại nhau ngày mai.
Tiếc thay, nơi cậu ở không có một cái công viên nào, cái gần nhất cũng cách gần 1 tiếng rưỡi chạy xe. “Thôi được, không cần công viên. Mình có thể đi bộ trên vỉa hè,” cậu quyết định – “ngắm phố phường cũng thú vị chứ sao.”
Và cậu thi hành cái quyết định đó một cách nhanh chóng.
Sau một tháng tận dụng việc đi bộ trên vỉa hè như một bài tập thể chất, cậu đã phát triển được vài kỹ năng và như giới trẻ thường nói là “đã nắm được insight.” Điều vẫn xảy ra khi chúng ta thực hành việc gì đó lâu dài.
Đầu tiên phải nói tới khả năng giữ thăng bằng. Vỉa hè chưa bao giờ là một con đường thẳng tắp (ít nhất là trong khu của cậu), có (nhiều) lúc cậu cần phải nghiêng bên này, lách bên kia để né, khi thì là những chiếc xe máy đậu trước một cửa hàng, lúc thì là mấy bộ bàn ghế của một tiệm ăn. Và trong trường hợp vỉa hè chỉ rộng 1m thì cậu phải nhường, phải bước xuống lòng đường, nhưng cần khéo léo không ra quá xa và nhảy lên ngay khi có chỗ đặng không va chạm với những phương tiện đang băng băng trên đường. Kỹ năng này được bồi dưỡng một cách tự nhiên chỉ sau 3 ngày.
Thứ đến nữa là khả năng quan sát. Cậu phát hiện mình chú ý nhìn hơn khi đi trên vỉa hè. Thật kỳ lạ là con đường lát đá hoa nhưng hiếm khi bằng phẳng. Chỗ này thiếu vài ba mảng đá, chỗ kia lại dư dả mà xô vào nhau, thành ra cứ đi được một đoạn là lại thấy một ô trũng nước, rồi một đoạn khác là một ụ nhô lên, và còn có cả những bãi hữu cơ từ những con (vật) có chủ hay vô chủ vẫn cứ lâu lâu nằm rải rác trên vỉa hè. Với những điều kiện này, nếu không để ý nhìn đường là người ta có thể dính vấp như chơi, nhưng cậu thì chưa bao giờ gặp vấn đề gì cả. Óc quan sát của cậu đã được mài bén như dao.
Nói chung, những “thử thách” có thể đối mặt khi đi trên vỉa hè cậu đã dễ dàng vượt qua và thích nghi hiệu quả, chỉ trừ một đối tượng: đám chó nhà số 43. Căn nhà phố 2 tầng không cổng, chỉ có hai cánh cửa sắt hầu như luôn để mở một bên lộ ra 3 con Rottweiler. Mỗi khi đi ngang qua, cậu không thể không bật lên một ý nghĩ đề phòng: “Nếu nó nhảy xổ ra, mình phải đá nó. Đá thật mạnh, thật dứt khoát.” Dù chỉ là phương án cho trường hợp xấu nhất, ý nghĩ phải “đá một con chó” khiến cậu bối rối vô cùng. Nhà cậu nuôi mèo và cậu không hề ghét động vật. Cậu mong mình có cái nhìn thân thiện hơn với con vật này nhưng chuyện xảy ra cách đây hơn 10 năm đã xoá sạch khả năng đó.
Đó là một buổi chiều hè, cậu vẫn còn nhớ, khi đứng sau chiếc cổng xanh ngăn cách cậu với con chó Becgie nhà thằng Vinh, mẹ nó nói vọng ra: “Cứ vô đi con, nó không cắn đâu.” Câu nói mà với kinh nghiệm bây giờ cậu thấy nó giá trị như lời hứa của những người bán hàng đa cấp. Nhưng ngày đó cậu đâu biết gì; cậu bé lớp 9 ngây thơ đẩy cửa bước vào một cách tự tin và chỉ chưa đầy 10 giây sau, con Lu đã phi tới, táp cậu một phát cực sâu ở cẳng chân. Cậu cảm giác rõ hàm răng nhọn hoắt của nó cắm phặp vào lớp da mỏng, rồi day qua day lại. Máu bắt đầu chảy xuống dưới chân, qua ống quần, nhỏ xuống đất. Người lớn trong nhà hốt hoảng chạy lại gần hòng gỡ con chó ra. Nhưng đã quá muộn. Cậu khóc rống lên khi cảm giác đau đớn truyền từ dây thần kinh dưới chân lên đến não cậu. Kể từ đó, cậu hình thành một phức cảm kỳ lạ đối với con vật này và cả câu nói “vô đi con, nó không có cắn đâu.”
Kinh nghiệm xương máu đó đã dạy cho cậu rằng: không có thời gian để chần chừ, phải ra đòn thật nhanh không nương chân khi nó vừa tấn công. “Muốn không bị cắn lần nữa thì ta nhất định phải lạnh lùng,” cậu tự nhủ. Cậu nhẩm đến thuộc lòng và luyện tập động tác đá, rèn nó trở thành phản xạ, thầm mong rằng sẽ không phải dùng đến. Cậu đồng thời cũng chuẩn bị lời giải thích cho mình nếu sự việc xảy ra: “Mình chỉ tự vệ thôi, nó tấn công mình trước.”
Cuối cùng thì, điều gì đến đã đến, khi bạn sợ điều gì quá nhiều nó sẽ xảy ra.
7 giờ 30 phút tối ngày 31/10, đêm không trăng không sao, chỉ có ánh đèn đường hắt một vầng yếu ớt xuống vỉa hè, ngôi nhà số 43 vẫn thế, phòng khách sáng đèn đang mở tivi, cánh cửa sắt mở hé nhưng lúc này chỉ thấy mỗi một con nằm ườn trên cái ổ đồ chơi của nó, hai con còn lại có lẽ đã ở dưới bếp nên không thấy đâu. Cậu đi ngang qua căn nhà, chậm rãi và quan sát kỹ, nhớ nằm lòng nguyên lý thông thường khi đối mặt với chó – nhìn vào mắt nó và tuyệt đối không được chạy. Lúc cậu đi đến giữa cánh cửa mở thì đột nhiên con vật nhìn về phía cậu. Cái đầu lười biếng đang tựa trên thành ổ bất ngờ dựng dậy, và kéo theo rất nhanh là cả thân hình nó. Nhoáng một cái đã nhổm dậy, vào tư thế, mà cậu biết rõ, chính là tư thế lấy đà. Chớp mắt con vật đã phi nhanh ra cửa, hai con còn lại cũng từ đâu xuất hiện phóng tới đồng thời. Cả ba phóng với một tốc độ khủng khiếp, trái ngược hoàn toàn với thân hình ục ịch của mình. Ngay chính lúc này, phản xạ của cậu đã lên tiếng. Dứt khoát, không chần chừ, cậu xoay người thẳng chân đá một nhát thật nhanh vào ngực con chó đầu tiên khi nó chỉ còn cách cậu nửa mét. Con vật tội nghiệp đụng phải đòn cước bay dội ngược về sau, đầu đập vào bậc lên xuống. Nó nằm bất động, cậu bất động, con người vừa mở cửa xe ở đằng sau cậu cũng bất động nốt. Ôi, hoá ra tụi nó đang chạy ra mừng người bà con xa lâu ngày tới thăm. Chiếc xe màu đen và con người này ở đâu ra? Sao cậu lại không thấy họ chứ?
Sự việc đã để lại hậu quả nghiêm trọng. Con chó đáng thương bị gãy xương chân và cổ. Nó buộc phải băng bó và nằm yên trong một thời gian dài. Phí điều trị gần chục triệu đồng và tất cả đều đồng ý là cậu phải chịu trách nhiệm. Lời biện hộ cậu chuẩn bị sẵn đã không thể sử dụng, bởi vì tụi nó không chạy ra để cắn cậu!
Thế là hết. Cậu mất chục triệu, mang tiếng là đã đá một con chó đến chấn thương, và hoạt động đi bộ trên vỉa hè cũng chính thức dừng lại.
Cậu chán nản thầm trách cho cái số của mình, rồi lại ước:
“Giá mà gần nhà mình có một cái công viên.”
muốn nói gì không ? ^^