mình đã đi xem phim với một nỗi buồn, một trái tim với nhiều những vết nứt âm thầm đang chờ cơ hội bùng lên. mình đã không mong đợi gì trước khi bước vào rạp. mình chỉ muốn xem một bộ phim Việt của một ekip mình không quen nhưng biết và đoán rằng họ sẽ làm một bộ phim tử tế. có lẽ mình đã hy vọng một chút.
và mình đã nhận được gì? mình đã khóc.. khi xem đến một cảnh trong phim. đó là một điều tốt. cảm giác thật dễ chịu khi ta có thể rớt nước mắt. mình thầm cảm ơn những người đã làm ra một bộ phim thật dịu dàng.
phim đã chạm được đến mình, len lỏi đến những vết nứt của mình, xoa lên đó một liều giảm đau bằng tiếng guitar, bằng lời hát, bằng câu chuyện của nhân vật chính.
đây sẽ là một review phim vô cùng cảm tính (và thiên vị !?).
chuyện phim không có nhiều mâu thuẫn. câu chuyện một chàng trai gặp một cô gái trong một lần đặt cuốc xe ôm, hai người dành cả một ngày để rong rủi với nhau tới những ngóc ngách của sài gòn, kể cho nhau những nỗi đau, những trắc trở và ước mơ của bản thân rồi sau đó chia xa. chuyện phim thế này hẳn không mang tính giải trí. nhưng câu chuyện này đã tạo được sự đồng cảm từ mình, đó là đoạn nhân vật nam chính đi xưng tội hay đoạn ảnh thú nhận với mẹ về quyết định của mình. sự đồng cảm đến dễ nhất khi ta thấy nhân vật trong khó khăn. ta đã thấy nhân vật trong khó khăn. ta đã thấy mình trong nhân vật. phim này mình đoán nếu ai đang buồn đi xem thì sẽ dễ cảm hơn rất nhiều.
chuyện phim không kịch tính nhưng phim có âm nhạc. đây là phim ca nhạc và những bài hát giúp cân bằng lại những điều chưa được. có một lần mình từng nói mình thích những phim ca nhạc rồi đúng không ^^ mình thích tất cả các bài hát trong phim, tất cả đều có lời rất hay và hợp cảnh. phim sử dụng 2 đoạn rap của Đen và DSK, cả hai bài này khi vang lên đều cho mình cảm giác cực kỳ epic (?!) máu nóng chảy rần rần khắp người, xúc động khủng khiếp. còn bài hát trên xe bus thì lại siêu cấp đáng yêu. mấy bài hát khác cùng tiếng đàn guitar ukulele cũng nhẹ nhàng trong trẻo như một buổi sớm mai. nhạc kết hợp với cảnh phim được quay khá đẹp làm mình lắm lúc thấy Sài Gòn sao đáng yêu thế.
phim giống như một lời tâm sự. một người anh, đã qua những chông chênh, nhẹ nhàng ngồi xuống nói chuyện với những đứa em. anh an ủi bằng âm nhạc. anh nhắn gửi đôi lời triết lý của người từng trải (hơn) qua thoại của cô gái trong phim. những triết lý đó, tình cờ, lại rất hợp với mình. mình thấy rất rõ ràng nhà làm phim thể hiện sự quan tâm đặc biệt đến chủ đề: vai trò của giao tiếp trò chuyện trong những mối quan hệ giữa con người với con người.
“mình phải tìm một người thích trò chuyện vì khi già đi việc đó rất cần thiết.” (đại ý.. câu này mình không nhớ rõ)
“mình không thay đổi được ai nhưng mình nói chuyện với nhau được mà.”
“phải nói ra thì người ta mới biết được mình nghĩ gì và muốn gì.”
mấy câu này chạm đúng tim đen của mình, nên mình cực kỳ thích ❤
người ta bảo còn những điều đáng tiếc nhưng mình cũng không để ý mấy.
mình đã kết nối với bộ phim ở một tầng khá riêng tư nên mình chẳng muốn chê nó nữa.
có điều mình không dám nói là tất cả mọi người hãy đi coi đi chắc chắn sẽ thích! phim sẽ chia cực, ai thích sẽ thích thật nhiều, ai không hợp sẽ thấy chán vô cùng, và điều đó cũng hiểu được.
những bạn đang buồn cần tìm một lời an ủi.
những ai đang hoang hoải lạc lối muốn tìm một nơi neo đậu.
những bạn yêu thích nghệ thuật, hay tưởng tượng, tâm hồn lãng đãng trên mây.
có lẽ bộ phim này dành cho bạn ! ❤
.
.
.
hôm nay thấy nhớ nhiều.
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | ||||||
| 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |
| 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |
| 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 |
| 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 |
| 30 | ||||||

Posted in film
muốn nói gì không ? ^^