luôn có chỗ cho mọi điều.
đó là một câu khẳng định mang tính tuyệt đối.
mà những câu mang tính tuyệt đối thường (và nên) được nói với một sự cẩn trọng, vì lỡ như có ai đó đi ngang qua nhắc nhẹ “ông bạn chắc chưa?” rồi dẫn ra một ngoại lệ, ai đó sẽ phải ngồi xem xét lại niềm tin của mình.
dẫu vậy, mình vẫn tin rằng: luôn có chỗ cho mọi điều.
điều chắc chắn là chẳng có gì chắc chắn cả.
những điều chắc chắn, cũng lâu lâu rồi mình thôi không tìm nó nữa. khi lớn rồi mình hiểu ra nó không tồn tại.
ta có thể làm rất nhiều điều đúng, theo quy trình từ a đến b để đạt được kết quả x hay y nhưng sau cùng ta lại có o & t.
anh có thể sống rất lành mạnh, ăn uống khoa học, thể thao hàng ngày, không dùng rượu bia. anh muốn sống lâu vì anh có những ước mơ đang chờ được thực hiện (một mong muốn chính đáng). một ngày nọ anh về quê chơi, khi đang lang thang trên cánh đồng trong buổi hoàng hôn, một cơn mưa đến bất chợt, anh tìm đến một gốc cây để trú mưa. mưa càng lúc càng lớn, trời nổi cơn giông, sấm sét ghé xuống ngay chỗ anh đang ngồi. anh rời thế giới, có phần đột ngột. chẳng ai ngờ, nhưng chuyện đó không phải là không thể xảy ra.
(nếu thay dữ kiện thôn quê là thành phố và cơn giông là xe bus, câu chuyện trở nên quen thuộc như mấy mẩu tin ta vẫn đọc hằng ngày).
hoặc ở một diễn biến khác, anh có thể hút thuốc cả đời, điên cuồng uống rượu mà vẫn sống đến 70 tuổi. một lần nữa, chuyện đó cũng không phải là không thể xảy ra.
nói thế không phải là mình khuyến khích việc điên cuồng uống rượu hay bỏ mặc mọi thứ.
ý mình muốn nói là chúng ta không kiểm soát được 100% kết quả của sự việc. luôn có những điều bí ẩn xa xôi không thể lý giải.
một nhạc sĩ nổi tiếng viết ra một bài hát, liệu anh ấy có biết được đó sẽ lại là một bài hit?
một người họa sĩ hàng ngày luyện vẽ, anh ấy có chắc mình sẽ một ngày trở thành Van Gogh thứ hai?
ta gặp và yêu một người hôm nay, ai nói rằng họ sẽ vẫn yêu ta ngày mai hay mười năm nữa?
không. không một ai có thể trả lời. chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra và ta chỉ biết được khi nó đã xảy ra.
thế thì, rồi sao? có vì thế mà người nhạc sĩ ngừng sáng tác, người họa sĩ ngừng vẽ tranh, và ta thì ngừng yêu?
cũng không, em ơi! ta vẫn sẽ làm những điều mà ta muốn làm nhưng ta sẽ tập trung vào mình thay vì kết quả vì đó là điều duy nhất ta có thể hiểu và điều khiển được. ta hoàn thành phần mình tốt nhất có thể, còn kết quả – phần đó để cho vũ trụ xử lý.
và xin em nhớ cho rằng dù không kiểm soát được tất cả ta vẫn có thể tăng khả năng cho những điều ta muốn nó xảy ra. bởi vì luôn có chỗ cho mọi điều, những điều |tốt đẹp|.
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (55)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | |||||
| 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 |
| 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 |
| 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 |
| 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

Posted in blog
muốn nói gì không ? ^^