Ước Hẹn Mùa Thu… ước gì mình chưa xem..
mình nói đùa thôi, chứ chưa xem sao viết bài được : )
nói ngắn gọn thì thế này:
bộ phim lần này của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng không hay.
nếu ai có style phim phần nào giống mình thì có thể tiết kiệm tiền vé, lấy 100k đi ăn bún đậu mắm tôm (rất hợp với background trời mưa).
nói dài hơn một tí thì thế này:
Ước Hẹn Mùa Thu là một bộ phim thanh xuân hài lãng mạn, kể câu chuyện anh chàng Duy bất ngờ tỉnh dậy sau 15 năm hôn mê, quyết tâm chinh phục lại cô bạn gái năm 17 tuổi, Pha Lê, nhưng thời gian thì không đứng lại chờ ai bao giờ, Pha Lê của hiện tại đã có người yêu và sắp kết hôn với Mạnh, một doanh nhân thành đạt. Duy chỉ là chàng trai 17 tuổi trong thân xác của một người đàn ông 32, liệu anh chàng có thành công trong việc nối lại mối tình đầu? muốn biết thì ra rạp xem phim.
yep… và mình đã đi xem phim.
mình xem với dư âm còn lại của Tháng Năm Rực Rỡ khởi chiếu hai năm trước. Tháng Năm Rực Rỡ là một phim tốt và mình đã rất thích phim đó, vậy nên khi nghe Nguyễn Quang Dũng ra mắt phim cộng với trailer màu sắc coi bộ khá ổn thì mình khá mong chờ, nhưng có vẻ như kỳ vọng càng cao thất vọng càng lớn kết quả là mình thấy… choáng sau khi xem xong phim.
phim không có gì cả, không có cảm xúc, không liền lạc, không có chemistry, vài miếng hài để vớt vát cũng không mấy có duyên, nếu không muốn nói là hơi thô lỗ. một bộ phim nói theo ngôn ngữ bình dân là “trớt quớt” (!)
một bộ phim hay hoặc không hay, lỗi thường sẽ nằm ở kịch bản đầu tiên trước khi kể đến những yếu tố khác như diễn xuất, quay phim, dựng phim… mình đã thử phân tích xem lỗi nào trong riêng kịch bản khiến bộ phim này lại tệ như vậy và thấy một vài vấn đề lớn
1- phim thiếu mâu thuẫn trầm trọng. nhân vật chính là Duy không hề vấp phải trở ngại đáng kể nào, trừ lần duy nhất của nữ chính ở đoạn cuối. Duy tỉnh dậy được tút tát đẹp trai, bạn bè chăm sóc, muốn đi học liền có học bổng, muốn đi làm để gần Pha Lê lập tức được nhận, muốn tới nhà Pha Lê chơi không ai cản trở, hẹn Pha Lê ra ngoài chơi trong giờ làm phát một được luôn…. cuộc sống thật dễ dàng với Duy. vậy thì… làm gì có gì hấp dẫn để xem? tưởng tượng bạn xem phim về một người quyết tâm làm giàu, vừa ra đường mua tờ vé số trúng luôn độc đắc, vậy còn gì để xem, còn gì để hồi hộp.
2- nữ chính và nam phản diện quá thiếu cá tính. chút màu sắc đã dồn hết cho các nhân vật phụ là những cây gây hài của phim. phim Việt mình gặp vấn đề này rất nhiều, rất nhiều lần đi xem phim xong người ta sẽ nhớ đến những nhân vật phụ duyên dáng hài hước, trong khi nhân vật chính đáng lẽ cần được chú ý thì lại mờ nhạt tan biến nhanh như một cú búng tay của Thanos. nhân vật chiếm spotlight ở đây là Bình (Hoàng Phi) và anh bạn quân sư (Kay Trần). còn nữ chính Pha Lê? sau 15 năm thì một cô gái cá tính, vô rừng chụp khỉ của ngày trước đã bị bánh bèo hóa một cách không thương tiếc. so ai đẹp hơn ai ở công ty ? really ? yêu thương không rõ ràng. chia tay dễ dàng. một bạn trong rạp mình sau khi xem xong đã nói là “dễ dãi. quá dễ dãi.” rồi thì anh chàng Mạnh bạn trai hiện tại của Pha Lê cũng chẳng khá hơn. giống như biên kịch tạo ra anh chỉ để cho đủ tuyến phản diện hay sao ấy. anh không có hồn, một chút cũng không có. anh nói chuyện với người yêu hay anh đang trả bài, không phân biệt được.
3- đoạn kết, mình sẽ không spoil đoạn kết, tuy nhiên ngắn gọn mà nói là nó được làm rất ẩu. giải quyết cho có chứ không thỏa mãn. nhân vật thay đổi đột ngột không lý do hoặc lý do không thuyết phục. không có một phân đoạn |hình ảnh| nào |thể hiện| là hai người yêu nhau nhưng cuối phim thì đạo diễn bảo vậy đó, hai người đó yêu nhau đó, hãy chấp nhận đi !? ừ thì chấp nhận thôi nhưng không thấy thuyết phục.
4- thoại. mình bị sốc thoại. mình mới xem Unbreakable thoại quá hay, nói câu nào thấm câu đó tự nhiên qua đây mình không khỏi bị sốc. đành rằng văn nói tiếng Việt rất khó để viết ra những câu thoại hay nhưng mà thoại phim này thực sự quá dài dòng và quá sến. trời ơi !
… (thôi không chê nữa không sẽ bị nói là soi mói)
hmmm? vậy không có chỗ nào đáng khen hết hả ?
okie có. có nhạc do Đức Trí làm. cũng tạm, thua so với thời Tháng Năm Rực Rỡ nhưng nhìn chung ổn. mình thích bài hát khi Duy về căn nhà cũ nghĩ về Pha Lê. chỉ vậy thôi. không còn gì khiến mình muốn khen hết.
phim làm mình thất vọng nhiều. nó cho mình cảm giác như đang xem phim của một đạo diễn trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm chứ không phải là người đã làm nhiều phim như Nguyễn Quang Dũng. có thể nói từ Tháng Năm Rực Rỡ qua Ước Hẹn Mùa Thu là một bước lùi đáng tiếc. vô cùng đáng tiếc !
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts

Posted in film
muốn nói gì không ? ^^