little sadness in the morning

“đây là buổi sáng đầu tiên mà tôi nhớ mình đã không thức dậy và cảm thấy… một nỗi buồn”.
David Dunn đã nói như thế. anh ấy là một siêu anh hùng và anh có một nỗi buồn vào mỗi buổi sáng. mình nhớ mình đã sững sờ thế nào khi nghe câu thoại này. cảm giác như ai đó đã đưa cánh tay của họ xuyên qua ngực mình, bóp chặt lấy trái tim mình, kéo ra, vặn xoắn mấy vòng sau đó thả về vị trí cũ, làm mình tỉnh ngủ. tại sao vậy? vì mình cũng có một nỗi buồn vào mỗi buổi sáng chăng?
dành cho mọi người đang thắc mắc David Dunn là ai: anh là nhân vật chính trong bộ phim Unbreakable (2000) – phim đầu tiên mở  cho chùm 3 phim siêu anh hùng của đạo diễn M. Night Shyamalan, ông đạo diễn mà tên tuổi gắn liền với những cú twist; 2 phần phim tiếp theo là Split (2016) và Mr. Glass (2018).mình biết giờ này cả thế giới đang nói về Endgame, đang tiếc thương cho một Iron Man – Tony Stark. tuy nhiên, mình lại muốn dành post này để nói về Unbreakable và David Dunn, phim hay nhất, đối với mình, trong thể loại siêu anh hùng với nhân vật mình yêu mến nhất.
mình cũng rất cảm tình với Iron Man nhưng mình thích David Dunn hơn. có lẽ nó đến từ cách xây dựng nhân vật, 2 bộ phim 2 nhân vật có cách xây dựng khác nhau.
khi xây dựng Iron Man, Marvel muốn khán giả ngưỡng mộ nhân vật nhiều hơn là đồng cảm với nhân vật. một Tony Stark tự do, đạp đổ mọi khuôn khổ, hài hước, thông minh – làm một bộ suit biết bay trong hang đá, có một trái tim nhân hậu – bỏ không làm vũ khí nữa sau khi chứng kiến nó làm chết nhiều người và chút ngông cuồng phút cuối khi chẳng hề có ý định che dấu mình là Iron Man. một Tony như thế làm người xem ngưỡng mộ. Tony là phiên bản họ khát khao trở thành và thường không bao giờ có thể trở thành. Tony hay đấy nhưng Tony rất xa.
David Dunn thì ngược lại. M. Night Shyamalan xây dựng nhân vật này một cách gần gũi. David là một người bình thường, anh làm bảo vệ ở sân bóng, anh có một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc đang trên bờ vực gãy vỡ và có một nỗi buồn cứ chờ mình mỗi sáng. khả năng đặc biệt của David Dunn nằm ở trực giác – anh có thể chạm vào một người và biết được điều gì xấu đã xảy ra hay sắp xảy ra, anh không đau ốm và có thể nhấc hay bẻ cong được vật nặng, tuy vậy anh cũng có kryptonite của mình đó là nước. anh không phải là người bình thường, hẳn rồi anh là siêu anh hùng mà, nhưng khán giả thấy mình trong anh, khán giả muốn biết tại sao anh thấy buồn.
Elijah: “và nỗi buồn nho nhỏ vào mỗi sáng mà anh đã nói? tôi nghĩ tôi biết nó là gì. có lẽ là vì anh không đang làm điều mà anh đáng ra nên làm”.
lại một câu thoại nữa làm mình knocked out. “what a movie,” mình nghĩ.
đối với mình phim này không phải là về siêu anh hùng hay siêu phản diện như nhiều người vẫn nói. toàn bộ bộ phim là một cuộc hành trình tìm câu trả lời cho câu hỏi: tôi là ai? tại sao tôi lại tồn tại trên thế giới này? và rằng tôi phải làm gì đây?
đây là một bộ phim về: self acceptance – chấp nhận bản thân, mình chắc chắn. đạo diễn đã nêu quan điểm rất rõ ràng qua chuyện phim: nếu anh không thể chấp nhận bản thân mình, nếu anh cố gắng trốn tránh thì anh sẽ kết thúc bằng việc gây tổn thương cho người khác, cho chính mình và anh sẽ không bao giờ được hạnh phúc. nỗi buồn sẽ ở đó, đến suốt đời anh.
nhân vật chính David Dunn đã cố lờ đi việc anh có một sức khỏe phi thường, anh giả vờ như nó không ở đó, anh làm một người bình thường, lập gia đình, nghĩ rằng điều đó sẽ giúp anh hạnh phúc. kết quả? gia đình anh suýt nữa thì tan vỡ. khi anh không chấp nhận chính mình, một cách vô thức cách anh hành xử sẽ đẩy những người thân của mình ra xa.
nhân vật phản diện Elijah bị bệnh xương thủy tinh, xương của ông rất giòn và dễ vỡ, dành phần lớn thời gian trên giường bệnh hoặc xe lăn và tự hỏi tại sao Chúa lại sinh ra một đứa như mình. câu hỏi về sự tồn tại đã ám ảnh Elijah, ông đã làm chết rất nhiều người trước khi tìm ra câu trả lời, và chỉ khi tìm được rồi ông mới ngừng lại.
Elijah: nói cho tôi nghe David. Khi anh thức dậy sáng nay nó có còn ở đó không? nỗi buồn ấy?
David: không.
Elijah: tôi nghĩ giờ là lúc chúng ta bắt tay.
một cái kết hoàn toàn thỏa mãn. thoại của phim rất hay, mình đã wow rất nhiều lần. nó tinh tế không chỉ ở từ ngữ nói ra mà còn nằm ở những chỗ dừng của nhân vật nữa. sự im lặng luôn nói lên được rất nhiều điều.
đối với mình đây chính xác là một bộ phim hay với thông điệp sâu sắc được truyền tải một cách nhẹ nhàng (nhưng hiệu quả). yep, mình thuộc style thích phim có thông điệp. một bộ phim không có gì cả sẽ làm mình chấm hỏi: ơ, rồi sao? hoang mang lắm.
phim kết lại. David không còn là David của ngày trước nữa, anh đã chấp nhận mình và làm điều anh biết anh sinh ra để làm. David đã không còn buồn nữa.
rồi thì còn bạn đó, người xem ạ ?
(làm phim là như thế này nhỉ, cái ông đạo diễn này…)

Posted in

muốn nói gì không ? ^^