Homestay – Chỉ là ở trọ mà thôi

anh bạn !
nếu anh đang quá mỏi mệt với hiện tại, anh thấy cả thế giới như quay lưng với mình, chẳng còn ai yêu thương mình nữa, anh thấy thế là đủ, thêm một phút tồn tại trên cuộc đời cũng chỉ là thêm một phút khổ đau và anh quyết định kết thúc những phút giây kia sớm chừng nào tốt chừng đó…
chờ đã.. anh bạn
liệu anh có đang quá quẩn quanh trong vùng tối của tâm trí mình, nếu anh có thể mở rộng đầu óc nhìn bức tranh bằng một hướng khác, có thể anh sẽ thấy một luồng sáng ở đâu đó, thứ ánh sáng của yêu thương mà ở góc đằng kia anh không thấy được. và cho dù mọi thứ có nổ tung ra, tan tác, thì những mảnh vỡ cũng sẽ bằng một cách nào đó rơi xuống và sắp xếp lại theo một trật tự khác, không như cũ nhưng cân bằng hơn.
rồi anh sẽ thấy, pháo hoa trên bầu trời vẫn rực rỡ biết bao (và hình ảnh cô gái anh yêu đứng trên cầu dưới khung cảnh đó là một tuyệt tác của tạo hóa).
đó là thông điệp của phim Linh Hồn Tạm Trú (Homestay). mình thật sự thích tên tiếng Anh của nó, thật súc tích. chúng ta là những du khách đang ở trọ trần gian, mà làm du khách thường lúc nào cũng vui cả.
các nhà làm phim đã chọn khai thác một chủ đề có ý nghĩa. tuy nhiên việc làm ra một tác phẩm điện ảnh giải trí với một chủ đề có ý nghĩa không đơn giản như việc chọn nó và chắc chắn là không dễ làm. thật tiếc là họ đã không làm được. trước khi đến xem phim mình đã có sự kỳ vọng nhất định cho tác phẩm vì nó được sản xuất bởi nhà làm phim của Bad Genius, một tác phẩm làm mưa làm gió thị trường phim Thái và cả Việt Nam năm 2017. mình vô cùng thích Bad Genius. tuy nhiên phim lại là một tác phẩm mờ nhạt, thiếu điểm nhấn, thiếu xung đột và cái kết có sự can thiệp của quá nhiều ngẫu nhiên.
phim tạo nên tình huống truyện bằng yếu tố ly kỳ. một linh hồn nhận được phần thưởng là được sống trong thân xác của một cậu bé vừa tự tử, cậu có 100 ngày để tìm nguyên nhân tại sao cậu bé kia tự tử. và tiếp đó là hành trình 100 ngày tìm ra sự thật của cậu. thực chất chỉ là vài ba ngày cuối cậu mới tập trung vào nhiệm vụ chính, còn trước đó là một chuỗi những hạnh phúc vui vẻ, bởi lẽ cậu bé linh hồn bước đến thế gian một tờ giấy trắng và cậu đón nhận những điều đến với mình bằng một cách không thể trong trẻo hơn. mà cũng chính vì vậy mà gần như nửa phim bạn sẽ có cảm giác như mình đang xem phim tình cảm học đường, trong khi mở đầu phim nhà làm phim tạo ra không khí của một bộ phim giật gân, rồi gần cuối phim bạn sẽ cảm thấy có chút hồi hộp nhẹ và một cái kết có phần sến.
phim không có nhân vật ấn tượng, kể cả nhân vật chính. lại câu chuyện vì cậu chàng là một tờ giấy trắng nên cậu ấy không có một cá tính điển hình. những nhân vật còn lại cũng thế, chỉ là một nét phát mờ trên tổng thể bức tranh vốn dĩ đã không có nhiều nổi bật. nhà làm phim không cho họ cá tính, không làm họ đáng nhớ và thế là tất cả trôi tuột. những câu chuyện phụ rời rạc được giải quyết hời hợt, câu chuyện về cô bé học trò, nó có ý nghĩa gì nhỉ. rồi cả câu chuyện của người mẹ nữa. sẽ không quá nếu nói rằng ngoại hình của nhân vật chính là yếu tố chủ đạo để cân phim, bỏ yếu tố ấy ra bộ phim sẽ không còn gì nhiều để khán giả nhắc đến. phim chỉ nằm ở mức trung bình.
tuy nhiên, mặc dù phim không hay, khán giả vẫn có thể cân nhắc đi xem phim này. lý do: phim có giá trị an ủi. những tâm hồn đang ủ dột có thể tìm thấy cho mình một niềm vui nhỏ sau khi xem xong, đoạn tình cảm học đường cũng coi như là dễ thương, nhân vật chính với nụ cười tươi và sáng, tạm tính là một điểm cộng, và có thể sự ủ dột sẽ biến mất nếu như ta nhận ra rằng chúng ta chỉ đang lưu trú và dạo chơi ở thế giới này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé trong một chuyến đi chơi, kể cả những vấn đề của chúng ta.

Posted in

muốn nói gì không ? ^^