“này loài người,
hãy trả lại cho tôi sự chân nhận mà tôi vốn dĩ xứng đáng.” ký tên: hiện tại. đùa đấy, là tôi. tôi viết thay cho hiện tại. nhưng nếu hiện tại có thể nói, tôi chắc rằng cô ấy sẽ nói như thế. dĩ nhiên, hiện tại không nói; trong một thế giới có quá nhiều điều lên tiếng, tranh nhau từng chút chỉ để giành lấy giây chú ý của người; hiện tại im lặng. và người im lặng là người bị lãng quên. tôi đã lãng quên. tôi là loài người trước dấu phẩy kia. tôi nhìn vào điện thoại của mình nhiều hơn tôi nhìn vào cuộc sống. tôi, lúc nào cũng bận rộn, nói đúng hơn là tôi không ngồi yên, luôn có những tin tức cần đọc, những tin nhắn cần trả lời và những tấm hình cần thả tim.tôi cúi đầu nhiều hơn ngẩng đầu.
một thế giới được thu gọn trong lòng bàn tay, tôi bỏ quên thế giới của mình. cho đến dạo gần đây. tôi bắt đầu đi chụp ảnh vào cuối tuần. và tôi phát hiện rằng hoạt động này bắt tôi phải chậm lại. tôi đi dọc các con đường, để ý hơn đến những ngôi nhà, hàng quán, con người và các hoạt động của họ. có cô gái nọ bán thuốc bên đường, đầu quấn khăn bảy màu, tay đeo vàng miệng phì phò điếu thuốc. chú xe ôm kia nốc ừng ực chai coca giữa trời đang nắng, hay cụ già nhìn xa xăm ra cửa ngáp ngắn ngáp dài. tôi tìm kiếm vào những mảng màu và hình dáng; bức tường vàng xem kẽ những hình grafiti nguệch ngoạc, trên nó là hàng kẽm gai với mấy tán cây la đà. tôi nhìn xuống dưới và nhìn lên trên; chú mèo vàng đang nằm bên trạm điện và đằng xa kia là mấy tòa nhà cao cao đang vẽ lên bầu trời một đường zig zag. tôi chạy theo ánh sáng, phán đoán hướng của nó và chọn cho mình một hướng tiếp cận phù hợp. ánh nắng chiều phản chiếu trên những tòa nhà phía đường chân trời đang xây dở trên sông Bạch Đằng cũng cho ra được một tấm hình không tệ là mấy. tôi phát hiện rằng, khi ta để tâm ta sẽ thấy rất nhiều điều. trùng hợp hôm nay tôi xem Lady Bird, trong đó có đoạn thoại mà tôi rất thích giữa Điểu cô nương và bà xơ, khi bà xơ nói rằng bà ấy nghĩ Điểu cô nương rất thương yêu Sacramento vì cô ấy miêu tả thành phố trong bài luận của mình với một giọng trìu mến. – “con đoán là con để ý” (i guess i pay attention) – “con không nghĩ chúng (tình yêu và sự để ý) giống nhau sao?” (don’t you think they’re the same thing?)
đúng vậy. để ý chính là dạng thức căn bản nhất của tình yêu. khi ta có tình cảm với điều gì ta để tâm đến nó nhiều hơn. và đôi khi chiều ngược lại cũng đúng, ta nhìn đủ lâu một sự vật nào đó và phát hiện ra rằng nó không đến nỗi tệ. quay trở lại với hiện tại, có lẽ đã đến lúc ta nên dành cho nó một sự quan tâm đúng mức. không em ơi. hiện tại không trừu tượng cũng không hề cao siêu. hiện tại là những điều bình thường em vẫn lướt qua. là con đường em vẫn hay đi, là tiếng đá xay trong tiệm café em vẫn ngồi, là người ngồi bên em trong những buổi hẹn hò. hãy cảm nhận con đường đó. hãy lắng nghe những tiếng đá xay và hãy nhìn vào mắt người đối diện. chú ý và em sẽ thấy hiện tại không tệ lắm đâu. cuộc sống là hiện tại. là giây phút này.
p/s: trăng đêm nay rất tròn và sáng.
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts

Posted in blog
muốn nói gì không ? ^^