chuyện đi dạo

bạn không thể gọi mình là “người viết” nếu như bạn không viết gì.
vậy mà đã lâu rồi tôi không viết gì, tệ thật. tôi sẽ bắt đầu lại. vì tôi muốn mình là “người viết” theo đúng như cái tên mà tôi đã đặt cho mình; tôi cũng thích các câu chữ; và tôi nghĩ là tôi có một khát khao được viết. bỏ qua sự thật rằng tôi luôn cảm thấy chật vật mỗi khi cần phải trải những ý nghĩ trong đầu tôi thành câu từ trên giấy. lan man thế chắc đã đủ. hôm nay tôi muốn viết về việc đi dạo. chuyện là trong một bộ phim nọ, khi nhân vật nam được hỏi vợ anh ta đâu, ảnh đã trả lời rằng: “cô ấy đi dạo rồi (she went for a walk)”. không biết cớ sự gì, tôi lại giật mình khi nghe câu ấy, đúng ra là cụm từ ấy. cảm giác như kiểu đang đi ngoài phố vô tình bắt gặp một người bạn cũ, ngẩn người một giây, rồi lại do dự không biết có nên tiến đến chào hỏi hay cứ thế mà im lặng lướt qua vì cả hai đã lâu rồi không còn liên lạc. mối quan hệ giữa giữa tôi và “chuyện đi dạo” là như thế. tôi bắt đầu đi bộ nhiều khi vào đại học. mà cũng không còn cách khác, xa thì đi tàu, xa vừa vừa thì đi xe bus, còn hơi gần chút thì cứ đi bộ mà làm tới. cùng với việc đi bộ nhiều, tôi cũng đi dạo nhiều. nó là một hành động chậm rãi, có tính thưởng thức và lãng mạn; đi một mình hay đi với bạn; đi trong sân trường hay ngoài phố thị; đêm mùa đông tuyết trắng hay sáng mùa xuân hoa nở, trên con đường lá đỏ trời thu hay dưới cái nóng oi bức của ngày hè. tất thảy đều lãng mạn. có lúc tôi đi để nghĩ, về chuyện học hành bạn bè, về nghề nghiệp và cả tuổi trẻ. cũng có lúc tôi dạo với một cái đầu rỗng, và một quả tim đầy những cảm xúc chồng chéo. tôi nhớ nhà. tôi thấy cô đơn. tôi thèm được nói tiếng Việt, tôi thèm được ăn một tô mỳ quảng hay một dĩa cơm sườn. rồi sau chừng 30 phút loanh quanh xoay vòng, tôi sẽ ngồi lại ở một băng ghế gỗ bên đường, phóng tầm mắt ra khoảng trời phía trước, trên tôi là cây cối và bên tai tôi là tiếng chim. tôi chỉ ngồi như thế. tôi chỉ cần như thế thôi. rất lâu rồi tôi không đi dạo một cách đúng nghĩa. ta dần quen với việc vừa bước ra khỏi cửa là lập tức leo lên xe, hẹn hò thì đến rạp phim, gặp bạn thì ra café. thêm việc đường xá lồi lõm không cho phép, không gian thành phố không hỗ trợ, đi bộ thôi cũng rất khó chứ đừng nói và cái hoạt động nho nhã kia. biết thế nên tôi không trách. tôi chỉ thấy nhớ một cuốc đi dạo.

Posted in

muốn nói gì không ? ^^