rạp dạo này không còn chiếu phim hay nữa.
không có phim nào làm mình khóc, khiến mình đã xem rồi vẫn muốn xem lại, nhắc rồi vẫn muốn nhắc lại, nhiều lần nữa, như La La Land.
mỗi lần đi đến rạp phim, chọn một bộ phim, mình luôn hy vọng nó chạm được đến cảm xúc của mình, vui cũng được buồn cũng chẳng sao, quan trọng là có cảm giác.
đáng tiếc bộ phim mình xem gần đây “Vụ bắt cóc triệu đô” của Ridley Scott lại không làm được điều đó (trong khi chính ông là người đã đạo diễn “Thelma & Louise” kinh điển, bộ phim làm mình xem xong không thể không nức nở)
phim kể về vụ bắt có thật vào thập niên 70 của nhà Getty, tỷ phú đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ; nạn nhân là Paul Getty, cháu nội của ông tỷ phú giàu có. bọn bắt cóc đòi tiền chuộc còn ông nội thì nhất quyết không bỏ ra một đồng đô la nào. lúc này chỉ có mẹ (Michelle Williams) là thương con bất chấp, bằng mọi giá phải cứu con mình. ông nội tuy không chịu bỏ tiền nhưng cũng có công gọi về một anh cựu CIA (Mark Wahlberg) để giải quyết vụ việc.
phim vào đề rất nhanh, cảnh bắt cóc diễn ra ngay từ những phút đầu, sau đó mới bằng giọng đọc của Paul Getty, giới thiệu tiểu sử của gia đình anh. đạo diễn dành ra khá nhiều thời gian để thiết lập mối quan hệ giữa 2 ông cháu nhà Getty, nhưng rất ít không gian kể về mối quan hệ giữa cậu và mẹ. điều đầu tiên mình có thể hiểu được ý đồ của biên kịch: ông thương cháu là thế nhưng khi có chuyện liên quan đến tiền bạc thì tình cảm vẫn chỉ ở vị trí thứ 2; đó chính là thế giới của người giàu, rất vô cảm, rất “không-người”. điều thứ 2, mình không hiểu. việc biên kịch dành ít không gian để miêu tả về mối quan hệ giữa 2 mẹ con là một thiếu sót lớn. cuối cùng đây vẫn là hành trình cứu con của một người mẹ. nếu thật sự bộ phim đang chọn người mẹ là nhân vật chính thì mối quan hệ này nên được khắc họa nhiều hơn. điểm trừ nữa chính là diễn xuất của Michelle Williams, xem cô ấy diễn mình hoàn toàn không có một chút cảm xúc gì, một chút thương cảm cho bà mẹ bị bắt mất con cũng không có.
điểm trừ thứ 3 chính là nhân vật cựu CIA của Mark Wahlberg. anh đã làm gì? điều anh làm là lòe 2 người đàn ông Ả Rập và… khán giả ở đầu phim. rồi anh đưa ra một phán đoán sai lầm để thằng nhỏ phải bị cắt mất một bên tai. anh luôn luôn đến sau trong các sự kiện, hoặc giả có đến trước thì cũng chỉ đi theo chứ thật sự chẳng làm gì cả. nhân vật của anh, nếu dùng 1 từ đúng để miêu tả thì đó là từ “vô dụng”. uổng công biên kịch xây dựng cho anh thật ngầu ở đoạn đầu rồi lại chẳng được một chút pay-off nào về sau.
các nhân vật chính đều không ai để lại ấn tượng. nhân vật hay ho nhất chắc là Cinquanto. anh là tay bắt cóc, nhưng anh là một tay bắt cóc có chiều sâu – nghĩa là anh không một màu. anh ngốc (anh bắt cóc người ta, anh xưng tên mình với mẹ người ta ?!). anh thương gia đình. anh, sau đó, thương cả thằng nhóc mà anh bắt (thương kiểu bình thường ấy nhé). anh, sau đó, thay đổi mục tiêu của mình, từ muốn tiền chuyển thành muốn thằng bé được sống. anh tốt bụng và còn đẹp trai nữa. nhờ nhân vật của anh mà bộ phim có chút điểm nhấn. nhưng cũng từ nhân vật của anh mà ta nhận thấy rằng, bộ phim đã thất bại trong việc xây dựng các nhân vật chủ đạo như thế nào.
có lẽ do mình đã kỳ vọng nhiều vào Ridley Scott nên thất vọng hơn bình thường. phim đương nhiên có những cái hay của nó. cảnh quay đẹp. nước Ý luôn có cái kiểu lãng mạn đặc trưng của nó, nước Ý năm 70 lại càng chất hơn nữa. mình ấn tượng nhất là cảnh Paul chạy khỏi bọn bắt cóc, máy quay bắt đầu từ cận sau đó chạy ra xa lấy toàn cảnh, một cậu bé 18 tuổi đang trốn chạy giữa rừng. hiệu ứng về thị giác hay cảm giác đều đạt được một cách trọn vẹn tuyệt vời.
giá mà cả bộ phim được như cảnh này thì tốt biết mấy.
tiếc thay !
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
| 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |
| 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |
| 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 |
| 29 | 30 | 31 | ||||

Posted in film
muốn nói gì không ? ^^