hồi mình còn đi học, cô giáo có kể cho lớp một câu chuyện.
chuyện về một cụ ông 60 tuổi mơ ước mình biết tiếng Anh. nhiều người khuyên cụ đi học nhưng cụ không đi vì nghĩ rằng mình đã già rồi có học cũng chẳng kịp. sau này, cụ sống đến… 90 tuổi!! nếu ngày đó chịu đi học, hẳn chỉ 2 năm sau thôi là cụ có thể nói tiếng Anh như gió rồi. tiếc thay!
câu chuyện nhỏ này cứ dính chặt trong đầu mình từ đó. bởi mình rất sợ từ “tiếc nuối” và từ “giá như” – hai từ gây xót xa nhất trong từ điển tiếng Việt.
chúng mình thường lấy tuổi tác làm lý do để không làm một việc gì đó, “mình đã quá quá già cho việc này; ở độ tuổi này không ai làm thế nữa; người ta nhìn vào sẽ nói ra nói vào (?!)”. chúng mình thường hay e sợ mà quên mất điều quan trọng: điều này ta thật sự muốn làm và nó chẳng hại ai.
tuổi tác nói cho cùng không liên quan nhiều đến việc một người trẻ hay già, tuổi tác đơn thuần chỉ là một đơn vị dùng để đếm số năm ta sống trên đời mà thôi. một người luôn mang trong mình một tinh thần tươi mới thì họ sẽ luôn trẻ không cần biết trên gương mặt họ có bao nhiêu nếp nhăn, ngược lại một người khi đã buông xuôi thì dù có 20 tuổi cũng là già. vậy nên nếu ta muốn đi du học ở độ tuổi 30, hãy cứ đi; muốn khởi nghiệp ở tuổi 40, hãy cứ khởi nghiệp; và nếu muốn yêu ở tuổi 50, cứ yêu thôi. bởi vì “20 năm nữa, ta sẽ thấy nuối tiếc về những điều ta không làm hôm nay hơn là những điều ta đã làm” – Mark Twain.
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
| 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |
| 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |
| 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 |
| 29 | 30 | 31 | ||||

Posted in blog
muốn nói gì không ? ^^