hôm thứ 6 vừa rồi mình có dịp xem Hacksaw Ridge,
một trong 9 tác phẩm được đề cử Phim hay nhất của Viện hàn lâm. không lãnh vô số giải như Moonlight, không ồn ào náo nhiệt như La La Land, cũng chẳng được báo chí nhắc đến nhiều như Manchester by the sea, một bộ phim chiến tranh như Hacksaw Ridge – được đạo diễn bởi Mel Gibson – dường như lặng thầm và lọt thỏm trong loạt phim tranh giải. nhưng điều đó không hề làm giảm đi giá trị của bộ phim hoặc cũng có thể nói bộ phim xứng đáng nhận được nhiều sự công nhận hơn từ khán giả. tại Art House Saigon, ngay khi phim kết thúc và dòng credit hiện lên, trong rạp vang lên tiếng vỗ tay giòn dã, mình cảm nhận được đó là tiếng vỗ tay của sự thỏa mãn về cảm xúc, của một bộ phim thật sự đã chạm vào trái tim của người xem. nhiều người xem xong cho rằng nó xứng đáng nhận một tượng vàng cho Best Picture – trong đó có mình. phim là một câu chuyện có thật kể về chàng binh nhì Desmond Doss, anh đăng ký tham gia quân ngũ làm lính quân y, anh từ chối cầm súng và giết người, vì đức tin của anh không cho phép làm điều đó. anh đem theo lý tưởng đó vào quân đội, nơi ban đầu đồng đội anh cho rằng anh là một kẻ tâm thần với cái đức tin vớ vẩn của anh và họ tìm đủ mọi cách để đẩy anh ra ngoài, từ nhẹ nhàng đến bạo lực hay thậm chí đe dọa bỏ tù anh. thật ra với tư cách là một kháng viên lương tâm, anh có thể về nhà yên ổn với bố mẹ và vợ, nhưng anh không làm như thế bởi vì khi lính Nhật ném bom Trân Châu Cảng, anh đã nghĩ rằng đó là chuyện của mình, anh không thể ở nhà trong khi những thanh niên khác đang hy sinh trên chiến trường chiến đấu vì nước Mỹ. Desmond Doss không chọn con đường dễ, anh chọn con đường mà anh tin. Desmond Doss, một chàng trai mang trong mình niềm tin sắt đá to bằng quả núi, dù thế nào cũng không suy chuyển. 20 phút đầu phim cho người xem cảm giác như đang xem một bộ phim ngôn tình. đạo diễn rất nhẹ nhàng, duyên dáng khắc họa chuyện tình của Desmond và Dorothy – hóm hỉnh và dễ thương. phim dần chuyển sang một màu sắc khác khi Desmon tham gia chiến trường Okinawa – từ đây bắt đầu màu của đạn bom, màu của máu, màu của chiến tranh. cảnh chiến trường là một trong những cảnh khốc liệt và trần trụi nhất mà mình từng chứng kiến (bộ phim bị dán nhãn R cũng là vì thế). có người còn nói bộ phim này biến “Giải cứu binh nhì Ryan” trở thành một bộ phim trẻ con. Okinawa không có chỗ cho sự ngây thơ, chỉ có đạn bom và chết chóc. pháo nã như mưa rào, những người lính vừa ngóc đầu lên đã lãnh ngay một viên đạn vào đầu, ruột gan phơi bày ở khắp nơi và xác người được dùng làm lá chắn… vậy mà trong hoàn cảnh đó, Desmond vẫn không không cầm súng! thử hỏi, anh chàng có điên không cơ chứ ? đã nói rồi, anh ấy có đức tin to bằng quả núi mà. thật ra anh đã lung lay và mất phương hướng. khi trước mặt toàn là xác chết, người ta đột nhiên sẽ chẳng hiểu nỗi mình đang chiến đấu cho điều gì, chiến tranh trở thành từ ngữ vô nghĩa và điên rồ nhất trong từ điển. những lúc này đức tin là nơi để ta neo đậu. “xin cho con cứu một người nữa thôi” – một trong những câu thoại ấn tượng của phim – anh thương lượng với chúa và cứ thế cứu thêm một người nứa rồi một người nữa, hết một đêm anh cứu đến 75 người, cả lính Mỹ lẫn Nhật. một anh hùng đúng nghĩa được khắc họa vô cùng chân thật và xúc động đúng chất Mel Gibson. nếu ai đã từng xem qua phim bộ phim Brave Heart (1995) của ông hẳn sẽ không thể quên được hình ảnh người anh hùng William Wallace chiến đấu vì tự do, cũng giống như Desmond Doss chiến đấu cho đức tin như bây giờ (mình recommend Brave Heart cho tất cả mọi người !). phim của Mel Gibson là những phim thuộc kiểu sử thi hoành tráng theo chủ nghĩa anh hùng lãng mạn và điểm yêu thích nhất của mình đối với phim của ông đó chính là nó luôn luôn để lại một bầu trời cảm xúc cho người xem. không rườm rà dài dòng, nó cứ thế đánh thẳng vào tim khán giả từ giây đầu tiên cho đến phút cuối cùng. dù đặc biệt yêu thích La La Land, mình phải công nhận rằng Hacksaw Ridge hay hơn. đặt hai phim cạnh nhau sẽ thấy sự lệch pha về độ từng trải. mà cũng phải thôi, Mel Gibson đã là ông lão 60 còn Damien Chazelle chỉ mới 32 tuổi, 30 năm trong đời là một khoảng thời gian dài. một bên thâm trầm già dặn – một bên mơ mộng ngây thơ. Hacksaw Ridge thực chất là một phim phản chiến, lấy chiến tranh để chống chiến tranh. dẫu có đẫm máu, dẫu có bạo lực, những cảnh trần trụi ấy mục đích cũng chỉ để nói lên một điều, rằng “các bạn có thấy điên rồ không, cái mà chúng ta đang gọi là chiến tranh đó.” một bộ phim xúc động, đầy tính nhân văn và nó lại dựa trên một câu chuyện có thật. kỳ diệu quá phải không !!!
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts

3 responses to “anh có dám đấu tranh cho điều mà anh tin tưởng ?”
-
Mình đang lang thang trên mạng thì tình cờ đọc được bài viết này của bạn, sau đó mình thấy hay quá nên đã đọc hết các post của bạn luôn. Mình thích phong cách viết của bạn lắm. Nhẹ nhàng, sâu lắng, không phán xét, không phiến diện, khiến mình phải đọc lại, đọc lại, rồi trầm ngâm suy nghĩ.
Mình đang tự hỏi không biết bộ phim của bạn sẽ như thế nào nhỉ? Mình rất mong chờ đó!LikeLike
-
blog lâu ngày không update tự dưng đọc được comment cũng thấy vui vui 😀 phim mình sẽ như thế nào nhỉ, mình cũng tò mò quá. mình vẫn chưa viết được chữ nào cả :3
cảm ơn bạn nhiều nhé! chúc bạn tối thứ 6 vui ^^LikeLike
-
-
Tôi cũng đã xem phim này khá lâu rồi, hình ảnh người lính quân Ý nhặt nhạnh từng thương binh dưới làn mưa đạn và chuyển họ xuống dưới núi vẫn in sâu trong tâm trí, câu tự nhủ của ông khi cứu được mỗi lần một người làm người xem thực sự xúc động, không cần mang súng mới là người hùng chiến tranh
LikeLike
muốn nói gì không ? ^^