trở về xa lạ

mưa đang rơi ngoài cửa sổ, bây giờ là 10 rưỡi đêm.
bên cạnh là một ly cà phê sữa nóng vừa pha. bối cảnh này vừa đủ để thôi thúc tôi ghi lại một chút gì đó cuối ngày.
tôi nhờ mẹ tôi gợi ý cho một chủ để, thế là mẹ bảo viết về tình yêu đi. ừ , vậy thì viết về tình yêu.
nhưng bài này sẽ khác biệt một chút, tôi sẽ không nói về những điều hoa mĩ đẹp đẽ của nó – điều mà biết bao nghệ sĩ đã làm và tôi cũng sẽ làm (sau này, tôi muốn viết kịch bản và làm một bộ phim về tình yêu – lúc mà tôi đã yêu thương sâu sắc một ai đó rồi).
hôm nay, tôi muốn nói về khía cạnh khác, tôi nói về sự xa nhau.
hai con người yêu nhau, nói cho cùng cũng là từ hai người xa lạ, từ phút ban đầu bối rối đến hiểu nhau thương nhau rồi chia tay nhau, và lại trở về xa lạ.
có gặp gỡ rồi sẽ có chia ly.
cái vòng tròn ấy có mấy ai mà chưa từng trải qua ít nhất một lần.
sự xa cách ấy – dù muốn dù không – là điều sẽ xảy ra (phần lớn thời gian, sẽ có những ngoại lệ – tôi là đứa không bao giờ loại trừ những ngoại lệ).
ừ thì xa nhau đấy. nhưng vì sao xa nhau? vì hết yêu hay vì một người khác? câu trả lời khác nhau sẽ đưa đến những phản ứng khác nhau.
nếu chia tay vì cả hai đã không còn tình cảm nữa thì đơn giản, ai sẽ lại đi con đường của người đó, sau một chặng đường đã đi cùng nhau.
nhưng nếu chia tay vì ở giữa hai người có một người khác, người ta sẽ làm gì?
có người chọn cách đánh ghen. đây, đây chính là vấn đề tôi muốn nói tới.
tôi một trăm lần cũng không thể hiểu nổi việc này, một ngàn lần cũng không thể nào thông cảm được cho người làm chuyện đó. người ta bao biện cho bạo lực bằng nỗi thống khổ của bản thân. đồng ý rằng chẳng sung sướng gì khi một người ta đã từng thương bỏ rơi mình vì một người khác, nhưng nó không phải là lý do để ai đó cho mình quyền đánh và hành hạ một con người.
theo tôi, một khi ai đó đã không còn yêu thương mình nữa, bạn hãy để họ đi. không phải lỗi của bạn, không phải lỗi của họ, cũng không phải lỗi người kia. không có lỗi gì cả, chỉ có một sự thật là cảm giác đã thay đổi. trần trụi đó, phủ phàng đó nhưng nó là thật. và tôi mong bạn đừng đặt câu hỏi cho những cảm giác. nó cũng giống như khi hỏi tại sao người ta lại yêu một người? bạn có câu trả lời cho điều đó không? hẳn là không.
bạn cũng đừng đau khổ hay tức giận khi nhớ về điều người ta đã hứa hẹn – chỉ yêu mình em hay những lời như thế. những điều đó không hẳn là nói dối. trong khoảnh khắc mà mình còn yêu thương nhau, thường những lời nói đều là thật, rất thật. chỉ là bây giờ nó không còn đúng nữa. thế thôi. chỉ là bây giờ cảm giác đã khác. một lần nữa bạn ơi, đừng tức giận với cảm giác.
xa nhau rồi, nếu không giữ những điều tốt đẹp nhất về nhau thì thôi cứ trở về là hai người xa lạ. ít ra thì những người xa lạ họ không ghét nhau.

Posted in

muốn nói gì không ? ^^