người ta bảo rằng nghệ thuật chính là bày tỏ bản thân,
vì trong mỗi tác phẩm luôn luôn tồn tại, không là nỗi niềm sâu thẳm thì cũng là mơ hồ bóng dáng của người sáng tạo ra nó.
điều này, tất nhiên, tôi không có gì để phản đối. cái tôi muốn bàn đến ở đây, trong bài viết này, chính là bản thân việc: “bày tỏ bản thân”. tuy nhiên, tôi không muốn giới hạn nó chỉ ở khía cạnh nghệ thuật, vì hết thảy chúng ta đều đã từng không ít thì nhiều trải qua cái sự bày tỏ ấy.
bạn có nhớ cảm giác khi bạn làm điều đó?
khi bạn viết một bài cảm nhận và công bố, bạn có băn khoăn trước những điều người đọc sẽ nghĩ?
khi bạn tự thu âm một bản nhạc và đăng tải lên youtube, bạn có hoang mang trước phản ứng của người nghe?
khi bạn làm một bộ phim và công chiếu nó – dù là phim ngắn hay phim dài, phim điện ảnh hay truyền hình – bạn có cảm thấy bản thân mình tự nhiên nhỏ bé và dễ vỡ?
khi bạn nói với ai đó rằng bạn thương người ấy, bạn có run rẩy khi nghĩ về điều mà người ta sẽ nói, hay im lặng?
sau một số năm vừa đủ sống trên đời, tôi nhận thấy rằng mỗi một người chúng ta lớn lên với những lá chắn và chế độ phòng thủ riêng cho mình, để hạn chế những tổn thương chắc chắn sẽ xảy ra. có người im lặng, có người nói thật nhiều. có người chọn một mình, có người sẽ lại chọn số đông. nhưng một khi một ai đó quyết định phơi bày một phần của họ ra cũng chính là lúc họ hạ những tấm chắn của mình xuống, họ sẽ mong manh hơn nhưng họ chấp nhận. họ dũng cảm. đối với tôi, đó là một trong những điều dũng cảm nhất một người có thể làm và cái sự mong manh đó cũng là một trong những cái mong manh đẹp đẽ tuyệt vời nhất.
những điều tốt đẹp luôn đi kèm nó những cái giá tương xứng, mà bạn sẽ không có được nếu không đánh đổi.
nếu bạn tìm thấy điều gì đó ý nghĩa đối với mình, cớ gì không thử một lần mong manh?
an ordinary someone
nothing fancy
- blog (53)
- film (15)
- tác giả khác (1)
- truyện ngắn (2)
recent posts

Posted in blog
muốn nói gì không ? ^^