Tokyo Story – những điều nhẹ nhàng là những điều sâu nhất

sẽ là mạo muội nếu mình review tác phẩm kinh điển này,
vì mình biết một đứa như mình chưa đủ trình độ để hiểu hết bộ phim, nhất là khi mình chỉ mới xem qua một lần. nhưng, mình cũng không thể nào im lặng được bởi lẽ một bộ phim hay nên được giới thiệu để nhiều người thưởng thức, đặc biệt khi nó là Tokyo Story của đạo diễn Yasujirô Ozu, bộ phim được bầu chọn ở vị trí số 1 trong 100 phim xuất sắc Châu Á thế kỷ 20.
câu chuyện phim kể về một đôi vợ chồng già sống ở một vùng quê Nhật Bản. một ngày nọ họ bắt chuyến tàu đến Tokyo ghé thăm con cái mình. ở Tokyo, ông bà có một người con trai làm bác sĩ, một cô con gái làm thợ cắt tóc và một nàng dâu, vợ của người con trai thứ đã mất 8 năm trước trong thế chiến thứ 2. trong khi những đứa con luôn luôn bận rộn và không có nhiều thời gian cho 2 người thì cô con dâu lại là người đối xử tử tế và chu đáo nhất cho ba mẹ chồng. đến cả khi người mẹ về lại quê và mất, cô cũng là người đến và ở lại sau cùng khi những đứa con đã quay về Tokyo.
chắc hẳn sẽ không ai cảm thấy xa lạ khi xem phim. phim đề cập đến một chủ đề rất quen thuộc trong cuộc đời mỗi người: người ta già đi, con cái lớn lên rồi rời xa, cách mà ta đối xử với ba mẹ mình (khi ta là con cái) hoặc cách mà ta sẽ tiếp nhận sự đối xử đó (nếu ta là bậc phụ huynh). Ozu tiếp cận một chủ đề lớn bằng một phong cách trung hòa, chậm rãi và đời thực. trong phim, những đứa con cũng không phải là những người xấu. nếu để ý, ta thấy họ cũng quan tâm đấy, cũng muốn làm gì đó cho ba mẹ của mình đấy, nhưng là vì hoàn cảnh không cho phép mà thôi. ông không phán xét. cái cách ông đặt máy tĩnh ở tầm thấp, hạn chế di chuyển máy ở mức tối đa như muốn nói “tôi sẽ không can thiệp gì cả, tôi để cho các bạn tự ngẫm.” một trong những điều làm nên thành công lớn của bộ phim chính là diễn xuất quá đỗi chân thật của cặp vợ chồng già. mình thích cái cách nói chuyện từ tốn của họ. cảnh thút thít của người mẹ làm mình xúc động, cảnh thở dài của của người chồng khi còn lại một mình trong căn phòng vắng làm mình đau lòng. trong phim mình chẳng thấy giọt nước mắt nào của 2 ông bà cả, ấy thế mà nó lại xót xa đến thế. tất cả là nhờ vào câu chuyện và diễn xuất của 2 diễn viên. đây là phim đầu tiên mình biết tới nữ diễn viên Setsuko Hara, người đóng vai nàng dâu Noriko. chợt nghĩ, chắc cũng không ai hợp với vai diễn này hơn Setsuko Hara, vì chính vẻ đẹp hiền hậu ấy, chính nó đã làm nên một Noriko hiếu thảo, chân thực khó quên trong lòng mọi người. phim hay nhưng buồn. bài nhạc chủ đề của phim càng làm cho mình tê tái hơn.
những bộ phim như thế này, đối với mình, là phong cách làm phim mình muốn theo đuổi. một bộ phim hay là một bộ phim làm ta suy nghĩ. có thể lắm chứ, một ngày nào đó trong cuộc sống ta cũng vô tình giống như những đứa con của 2 vợ chồng già kia, vì cuộc sống bận rộn mà quên mất “khi cha mẹ còn sống thì phải hiếu thảo.” cảm ơn Yasujirô Ozu đã nhắc nhớ. một bộ phim hay cho ngày đầu năm.

Posted in

muốn nói gì không ? ^^